Thứ năm, 11/12/2025 - 05:42
NGUYỄN PHAN THANH HÀ
Đảng ta lấy Chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng và kim chỉ nam cho hành động. Đây là vấn đề mang tính nguyên tắc, có ý nghĩa quyết định đến vận mệnh dân tộc và sự tồn vong của chế độ. Bất luận hoàn cảnh nào cũng tuyệt đối không lơ là, coi nhẹ, sao nhãng. Văn học, với tư cách là một hình thái ý thức xã hội thuộc thượng tầng kiến trúc, việc nhất quán, kiên định tính đảng là nguyên tắc mang tính rường cột...
Tính đảng là nguyên tắc rường cột của văn học
Thời gian gần đây, đời sống văn học liên tục được “hâm nóng” bởi những cuộc tranh luận xoay quanh một số tác phẩm. Trên không gian mạng, chủ đề này là một trong những nội dung được truy cập, chia sẻ, bàn luận nhiều nhất. Một số tác phẩm văn học về đề tài chiến tranh cách mạng, LLVT và hình tượng Bộ đội Cụ Hồ được đưa ra phân tích, mổ xẻ dưới những góc nhìn đa chiều. Theo dõi thông tin trên không gian mạng, chúng ta thấy rõ có những lúc, những nơi, việc tranh luận diễn ra gay gắt, dẫn đến những tranh cãi chưa có hồi kết...
![]() |
Việc tác phẩm văn học gây chú ý, tạo phản ứng đa chiều trong dư luận xã hội không phải bây giờ mới diễn ra. Sau ngày thống nhất Tổ quốc, đặc biệt là giai đoạn đất nước đổi mới, hội nhập trong bối cảnh địa chính trị thế giới có những biến động sâu sắc mang tính bước ngoặt, đời sống văn học trong nước chịu sự tác động, chi phối từ nhiều khuynh hướng tư tưởng. Chính vì vậy đã có nhiều cuộc tranh luận diễn ra trong giới sáng tác và công chúng văn học. Tuy nhiên, do trước đây không gian mạng chưa phát triển nên mức độ ảnh hưởng không diễn ra nhanh chóng, phủ sóng toàn diện như hiện nay.
Đánh giá đời sống văn học trong thời kỳ đổi mới, hội nhập, Hội nghị văn hóa toàn quốc năm 2021 chỉ rõ, bên cạnh những thành tựu đạt được, chúng ta còn thiếu những tác phẩm văn hóa, văn học, nghệ thuật lớn, tầm cỡ, phản ánh được tầm vóc của sự nghiệp đổi mới, có tác dụng tích cực đối với việc xây dựng đất nước, xây dựng con người...
Thực tế cho thấy, bên cạnh dòng chủ lưu của văn học cách mạng, đời sống văn học cũng xuất hiện không ít tác phẩm có nội dung tư tưởng lệch lạc, độc hại, đi ngược lợi ích quốc gia, dân tộc, phản bội lý tưởng cách mạng và truyền thống tốt đẹp của tiên tổ, ông cha. Một số tác giả công khai thể hiện hành động phản trắc, phản bội, từ bỏ Tổ quốc, quê hương ra nước ngoài sinh sống, trở thành những con rối để các thế lực thù địch lợi dụng, giật dây, chống phá đất nước. Ban đầu, khi còn giá trị lợi dụng, họ như những cái loa lớn tiếng chỉ trích, quy chụp Đảng, Nhà nước, đòi Việt Nam phải đa nguyên, đa đảng, xuất bản những tác phẩm cổ xúy hành vi lệch lạc, lối sống thực dụng, tha hóa đạo đức. Về sau, như quả chanh đã vắt hết nước, họ bị bỏ rơi như xác ve cuối hạ, trở thành những “bóng ma” vật vờ. Một số trường hợp chết nơi đất khách quê người, ra đi trong đớn đau, tủi nhục.
Hơn 50 năm Tổ quốc thống nhất, gần 40 năm Đảng ta khởi xướng, lãnh đạo công cuộc đổi mới đất nước, những thăng trầm thời cuộc và độ sâu của lịch sử giúp chúng ta ngày càng nhận rõ chân lý: Những tác phẩm được xây dựng từ nền tảng truyền thống, từ bản sắc dân tộc, từ lợi ích quốc gia, từ cái tâm phụng sự Tổ quốc, nhân dân... thì sẽ có chỗ đứng, giá trị bền vững. Bản sắc dân tộc chính là tấm “căn cước” để đưa văn hóa, văn học Việt Nam hội nhập quốc tế. Sự đổi mới của văn học, dù có đi theo khuynh hướng nào, hình thức nào, ảnh hưởng của những trào lưu sáng tác nào... vẫn phải dựa vào, bám vào nền tảng gốc rễ của dân tộc. Đi ngược lại giá trị căn cốt ấy, tác phẩm văn học dù có được xem là “đổi mới”, “phá cách” kiểu gì, cuối cùng vẫn là thứ vô giá trị, thậm chí là rác rưởi gây hại.
Bàn đến vấn đề mang tính thời đại của văn học, thiết nghĩ chúng ta phải cần đến những hội nghị, hội thảo chuyên đề, những công trình nghiên cứu quy mô. Trong phạm vi một bài báo, nhắc lại những vấn đề mang tính nguyên tắc để chúng ta có cơ sở, căn cứ về thế giới quan, phương pháp luận khi đánh giá, luận giải các vấn đề nảy sinh trong đời sống văn học một cách đúng đắn, chuẩn mực. Trong mọi cuộc tranh luận, để phân biệt thật-giả, trắng-đen, vàng-thau... chúng ta không thể phán xét một cách cảm tính mà cần phải quy nó về chuẩn mực chung. Đó là cái trục của học thuật, là cái tâm của những khuynh hướng thẩm mỹ, là hệ tham chiếu cho những khám phá, đổi mới, tìm tòi. Đời sống xã hội vận động, biến đổi từng ngày, từng giờ. Văn học, muốn làm thỏa mãn nhu cầu công chúng, cũng phải không ngừng đổi mới. Nhưng cho dù có đổi mới thế nào, đổi mới đến đâu thì chức năng của văn học vẫn là hướng con người đến những giá trị chân-thiện-mỹ. Trượt khỏi chức năng cơ bản đó, tác phẩm văn học không thể được xem là có chất lượng.
Trong văn học cách mạng Việt Nam, giữ vững tính đảng là nguyên tắc mang tính rường cột. Biểu hiện cao nhất, phổ quát nhất của tính đảng trong văn học đó là tính dân tộc, tính nhân dân, tính thời đại, hướng con người đến chân-thiện-mỹ. Bởi, trong sứ mệnh lãnh đạo đất nước, ngoài lợi ích của quốc gia, dân tộc, nhân dân, Đảng ta không có lợi ích nào khác. Như vậy, tính đảng là thuộc tính quan trọng nhất của văn học cách mạng, thể hiện ở sự kiên định, trung thành với lý tưởng, đường lối của Đảng, phản ánh tinh thần cách mạng xã hội chủ nghĩa, phục vụ sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, phụng sự nhân dân. Để tác phẩm văn học giữ vững tính đảng đòi hỏi nhà văn, người sáng tác phải có lập trường tư tưởng vững vàng, có trình độ lý luận chính trị sâu sắc, có tinh thần cống hiến, phục vụ nhân dân. Nhà văn thông qua tác phẩm của mình góp phần tuyên truyền, giáo dục, bồi đắp phẩm giá con người, bảo tồn tâm hồn dân tộc, xây dựng môi trường văn hóa lành mạnh, củng cố vững chắc nền tảng tư tưởng của Đảng, đấu tranh chống lại những tư tưởng sai lệch, thù địch, làm phương hại đến lợi ích quốc gia, dân tộc và đời sống hòa bình, hạnh phúc của nhân dân.
Như vậy, cơ sở để giới phê bình cũng như độc giả thẩm định, đánh giá, cảm thụ, phê bình... tác phẩm văn học chính là phải dựa vào nguyên tắc mang tính rường cột này. Rời xa nguyên tắc rường cột, những tranh luận, tranh cãi sẽ dễ rơi vào kiểu “ông nói gà, bà nói vịt”; “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược” mang nặng cảm tính. Rời xa nguyên tắc rường cột, sự ồn ào trong tranh luận (thậm chí là tranh cãi) sẽ dễ tạo ra môi trường để các thế lực thù địch lợi dụng xuyên tạc, kích động, chống phá, nhất là trong bối cảnh Đảng ta đang chuẩn bị cho Đại hội lần thứ XIV...
Không thể độc lập văn học với chính trị
Các nghị quyết, quyết sách của Đảng, trong đó, Nghị quyết Trung ương 5, khóa VIII năm 1998 về xây dựng và phát triển nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc và Hội nghị văn hóa toàn quốc năm 2021 đã đánh giá, hoạch định, định hướng những vấn đề mang tầm chiến lược về phát triển văn hóa, văn học, nghệ thuật Việt Nam trong thời kỳ đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước. Từ nghiên cứu lý luận, đúc kết thực tiễn, Đảng ta đã lựa chọn những lĩnh vực trọng tâm để tập trung lãnh đạo, chỉ đạo, trong đó quan trọng nhất là chiến lược xây dựng con người Việt Nam với trọng tâm là xây dựng tư tưởng, đạo đức, lối sống và xây dựng môi trường văn hóa lành mạnh. Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội năm 1991 và Cương lĩnh (bổ sung, phát triển năm 2011) đã xác định xây dựng và phát triển nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc là một trong những đặc trưng cơ bản của chế độ xã hội chủ nghĩa mà chúng ta lựa chọn, kiên trì xây dựng. Trọng tâm xây dựng và phát triển văn hóa là xây dựng con người có nhân cách, xây dựng môi trường văn hóa lành mạnh; chú trọng mối quan hệ giữa văn hóa và chính trị, văn hóa và kinh tế; xây dựng văn hóa trong Đảng và trong hệ thống chính trị...
Từ quan điểm của Đảng về sự nghiệp văn hóa, soi chiếu vào đời sống văn học, chúng ta thấy rõ đã có những lúc, những nơi, một bộ phận trong giới sáng tác, giới thẩm định cũng như công chúng văn học có biểu hiện mơ hồ, lệch lạc về tư tưởng, mục tiêu sáng tạo. Thậm chí có những tác giả lấy danh nghĩa cách tân, đổi mới sáng tác để kêu gọi tách văn học ra khỏi mối quan hệ với chính trị. Họ ngụy biện rằng khi văn học độc lập với chính trị, nhà văn mới có tự do ngôn luận, tự do sáng tác đúng nghĩa (!). Đây là quan điểm hết sức phi lý. Về mặt lý luận, chính trị và văn học đều là những hình thái ý thức của kiến trúc thượng tầng, có mối quan hệ biện chứng. Về thực tiễn, lịch sử đã chứng minh, ở đâu văn học và chính trị tách rời, thậm chí đối lập nhau thì đó là dấu hiệu suy vong của thể chế chính trị và đời sống xã hội. Bài học nhãn tiền từ sự sụp đổ hệ thống xã hội chủ nghĩa ở Liên Xô và Đông Âu cách đây hơn 30 năm luôn nóng hổi tính thời sự. Sau hơn 3 thập niên nhìn lại, ngay cả nhiều nhà nghiên cứu có tư tưởng đối lập với Chủ nghĩa Mác-Lênin trên thế giới cũng phải thẳng thắn thừa nhận sự sụp đổ của Liên Xô và Đông Âu không những không mang lại trật tự hòa bình cho thế giới, không mang lại hạnh phúc cho nhân loại mà còn đẩy những mâu thuẫn, thách thức thời đại trở nên gay gắt hơn. Những cuộc xung đột vũ trang, xung đột sắc tộc, tôn giáo, cạnh tranh lợi ích giữa các nước lớn làm cho địa chính trị thế giới diễn biến phức tạp, khó lường, môi trường hòa bình bị đe dọa... chính là minh chứng rõ nét.
Trong bối cảnh đó, chấn hưng đời sống văn học là một trong những giải pháp căn cơ để bảo tồn, phát triển bản sắc văn hóa dân tộc, giữ vững ổn định chính trị, tạo sức mạnh chính trị tinh thần xây dựng và bảo vệ vững chắc Tổ quốc. Nhất quán, kiên định, bảo vệ tính đảng trong văn học chính là cách để nền văn học cách mạng Việt Nam phát triển bền vững, là môi trường để nhà văn và đội ngũ sáng tác văn học thể hiện ý thức công dân, trách nhiệm xã hội của nghệ sĩ trước Tổ quốc và nhân dân...
(còn nữa)

Bài viết đã đặt ra một vấn đề vô cùng cốt tử trong bối cảnh đời sống văn học đang có nhiều biến động: Tính Đảng không phải là một khẩu hiệu khô cứng, mà chính là "la bàn" định hướng cho mọi sáng tạo nghệ thuật. Trong một thế giới phẳng với sự bùng nổ của không gian mạng, các trào lưu tư tưởng ngoại lai và những luận điệu xuyên tạc dễ dàng len lỏi vào tâm trí công chúng. Nếu người cầm bút không giữ vững tính Đảng – vốn gắn liền với tính dân tộc và tính nhân dân – thì tác phẩm rất dễ đi chệch hướng, trở thành công cụ cho các thế lực thù địch lợi dụng.
Trả lờiXóaTôi rất tâm đắc với nhận định rằng văn học không thể tách rời chính trị. Thực tế lịch sử đã chứng minh, những tác phẩm văn học lớn lao, có sức sống vượt thời gian đều là những tác phẩm kết tinh được khát vọng tự do, độc lập và hạnh phúc của nhân dân dưới sự dẫn dắt của một lý tưởng cao đẹp. Khi nhà văn rời xa lý tưởng của Đảng, họ cũng tự cắt đứt nguồn nhựa sống từ nhân dân và dân tộc. Những trường hợp "phản trắc" mà bài viết nêu ra là minh chứng đau xót cho việc khi nghệ sĩ từ bỏ cái gốc chính trị của mình, họ chỉ còn là những "bóng ma" vật vờ, không nơi nương tựa.
Trong giai đoạn hiện nay, chúng ta cần những tác phẩm "xứng tầm" với sự nghiệp đổi mới. Điều này đòi hỏi người cầm bút phải có bản lĩnh chính trị vững vàng để phân biệt được cái mới thực sự với những thứ "rác rưởi" núp bóng cách tân. Tính Đảng chính là bộ lọc giúp chúng ta gạn đục khơi trong, bảo vệ nền tảng tư tưởng và xây dựng một môi trường văn hóa lành mạnh, hướng con người tới giá trị Chân - Thiện - Mỹ đích thực.
Bài viết là một lời cảnh tỉnh sắc bén đối với những ai đang có tư tưởng muốn "phi chính trị hóa" văn học nghệ thuật. Quan điểm cho rằng văn học chỉ cần tự do sáng tác mà không cần quan tâm đến chính trị là một sự ngụy biện nguy hiểm. Như bài báo đã phân tích, văn học và chính trị là hai hình thái ý thức xã hội có mối quan hệ biện chứng chặt chẽ. Một nền văn học quay lưng lại với vận mệnh dân tộc, với con đường mà Đảng và nhân dân đã chọn, thì đó chỉ là một nền văn học vị kỷ, thiếu trách nhiệm xã hội.
Trả lờiXóaBài học từ sự sụp đổ của Liên Xô và Đông Âu vẫn còn nguyên giá trị thời sự. Khi hàng ngũ văn nghệ sĩ bị tha hóa, mất phương hướng và bị các thế lực bên ngoài giật dây, nó sẽ tạo ra những lỗ hổng chết người trong hệ tư tưởng, dẫn đến sự sụp đổ của cả một chế độ. Chúng ta không thể để kịch bản đó lặp lại. Việc giữ vững tính Đảng trong văn học chính là bảo vệ "pháo đài" tinh thần của đất nước trước những đợt sóng tấn công từ bên ngoài và cả những biểu hiện "tự diễn biến" từ bên trong.
Hơn bao giờ hết, giới phê bình và độc giả cần dùng tính Đảng làm hệ quy chiếu để đánh giá các tác phẩm. Không thể chấp nhận những sáng tác bôi đen lịch sử, xuyên tạc hình ảnh "Bộ đội Cụ Hồ" hay cổ xúy lối sống thực dụng dưới danh nghĩa "góc nhìn đa chiều". Đổi mới văn học phải dựa trên nền tảng gốc rễ dân tộc và phụng sự Tổ quốc. Mọi sự phá cách đi ngược lại lợi ích quốc gia đều vô giá trị và cần bị đào thải khỏi đời sống tinh thần của nhân dân.
Tôi hoàn toàn đồng tình với quan điểm tính Đảng chính là nguyên tắc rường cột để chấn hưng văn học nước nhà. Đất nước đang bước vào kỷ nguyên mới với nhiều vận hội nhưng cũng đầy thách thức, văn học phải đóng vai trò là động lực tinh thần, bồi đắp nhân cách con người Việt Nam. Muốn vậy, mỗi nhà văn phải là một chiến sĩ trên mặt trận tư tưởng, dùng ngòi bút của mình để khẳng định cái thiện, lên án cái ác và đấu tranh không khoan nhượng với những luận điệu sai trái.
Trả lờiXóaBài viết rất đúng khi chỉ ra rằng, bản sắc dân tộc là tấm "căn cước" để chúng ta hội nhập quốc tế. Văn học Việt Nam chỉ có thể vươn tầm thế giới khi nó mang hơi thở của đất nước, của Đảng và của nhân dân. Việc một số cá nhân ra nước ngoài, trở thành loa phát thanh cho các thế lực thù địch không chỉ là sự phản bội chính trị mà còn là sự tự sát về mặt nghệ thuật. Khi rời xa mảnh đất quê hương và lý tưởng cách mạng, ngòi bút của họ sớm muộn cũng sẽ cạn kiệt và bị lãng quên.
Để thực hiện thắng lợi các nghị quyết của Đảng về văn hóa, chúng ta cần tạo ra một môi trường tranh luận học thuật lành mạnh nhưng phải dựa trên nguyên tắc. Tính Đảng không ngăn cản sự sáng tạo, trái lại, nó tạo ra không gian sáng tạo rộng lớn bằng cách đặt nhà văn vào trung tâm của những vấn đề lớn lao nhất của thời đại. Tôi mong rằng thế hệ cầm bút trẻ sẽ thấm nhuần những nguyên tắc này, để mỗi trang viết đều góp phần củng cố niềm tin của nhân dân vào Đảng, vào tương lai tươi sáng của dân tộc Việt Nam.