Thứ sáu, 12/12/2025 - 05:41
NGUYỄN PHAN THANH HÀ
Một trong những biểu hiện của suy thoái về tư tưởng chính trị, phẩm chất đạo đức, lối sống trong đời sống văn học đã được Đảng ta chỉ rõ trong Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XII) là: Nói và viết không đúng với quan điểm, đường lối của Đảng... Đây cũng chính là biểu hiện xa rời tính đảng trong văn học. Nếu không kịp thời ngăn chặn, chấn chỉnh, sự suy thoái sẽ phát triển thành “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” chỉ trong một bước ngắn, thậm chí rất ngắn...
Nhận thức đúng để định hướng sáng tác đúng
Trong tư tưởng Hồ Chí Minh, văn hóa, văn nghệ luôn được đặt ngang hàng với những lực lượng trực tiếp tham gia đấu tranh cách mạng. Chủ tịch Hồ Chí Minh từng khẳng định: Văn hóa, nghệ thuật cũng là một mặt trận, anh chị em văn nghệ sĩ là chiến sĩ trên mặt trận ấy. Như vậy, kiên định, bảo vệ, giữ vững tính đảng chính là nhằm bảo đảm môi trường văn học không đứng ngoài sự nghiệp cách mạng của dân tộc, môi trường sáng tạo của nhà văn không bị chệch hướng, đi ngược lại chuẩn mực chân, thiện, mỹ...
Vấn đề này không mới, nhưng chúng ta phải thường xuyên nhấn mạnh và nhất quán trong mọi hoàn cảnh, nhất là khi dư luận “chín người mười ý”. Đáng chú ý là, không ít người không hiểu hoặc cố tình không hiểu bản chất và nội hàm của tính đảng trong văn học nên đã quy chụp, võ đoán, cực đoan cho rằng tính đảng là sự "khuôn sáo", "tuyên truyền một chiều", "cản trở sáng tạo". Thực chất, tính đảng chưa và không bao giờ đòi hỏi nhà văn và tác phẩm văn học phải khuôn mẫu, minh họa, tô hồng.
![]() |
Ngược lại, đó là sự “định vị” để nhà văn biết mình là ai, mình đang đứng ở đâu, mình sáng tác cho ai, vì mục tiêu gì... trong dòng chảy đầy biến động của thời cuộc và thời đại. Và từ sự “định vị” ấy, nhà văn tự tìm ra câu trả lời, đó là lao động sáng tạo, dù ở đâu, lúc nào cũng phải luôn đứng về phía nhân dân, đứng về phía chính nghĩa, đứng ở cái tâm của giá trị nhân văn và lợi ích quốc gia, dân tộc. Văn học phản ánh đời sống và nhà văn là người thư ký trung thành của thời đại, nhưng đó không phải là sự ghi chép đơn thuần. Văn học hướng con người đến cái đẹp, cái thiện, cái chân giá trị, hun đúc niềm tin, sức mạnh, khát vọng và lòng nhân ái. Ở bất cứ chế độ xã hội nào cũng không thể có văn học vô lập trường, vô khuynh hướng.
Nhấn mạnh vấn đề này để thấy, tính đảng không phải là sự “kiểm soát tư tưởng” trong sáng tạo như không ít người cố tình suy diễn. Đảng ta nhất quán tôn trọng tự do sáng tác, khuyến khích sáng tạo và tạo mọi điều kiện để nhà văn tạo ra tác phẩm phản ánh sâu sắc hiện thực đất nước và chân dung thời đại. Nhưng tự do không phải sự thả nổi vô nguyên tắc. Không có xã hội nào chấp nhận thứ tự do đứng trên pháp luật, đạo lý; kích động thù hận, ly khai, phủ nhận lịch sử.
Thế giới đã chứng kiến không ít trường hợp văn học tiếp tay cho chủ nghĩa cực đoan, làm bùng nổ xung đột sắc tộc, tôn giáo. Một viên đạn chỉ có thể giết một mạng người ngay tức khắc, nhưng một tác phẩm văn học nguy hại có thể trở thành lưỡi dao vô hình làm tổn hại đến cả một thế hệ, thậm chí là nhiều thế hệ. Sự nguy hiểm ấy nhắc nhở chúng ta rằng, tự do sáng tác, tự do ngôn luận phải luôn gắn với trách nhiệm xã hội và chuẩn mực của đạo đức, văn hóa dân tộc. Tính đảng chính là điểm tựa tư tưởng vững chắc để nhà văn đi đúng hướng, đồng hành với sự phát triển của đất nước và xu thế thời đại trong khi vẫn giữ được bản sắc, phong cách sáng tạo riêng.
Ở đây, chúng tôi muốn thông qua những hiện tượng xã hội, những vấn đề dư luận quan tâm, xâu chuỗi vấn đề một cách có hệ thống để góp tiếng nói chấn chỉnh những tư tưởng, khuynh hướng lệch lạc, cả trong sáng tác, phổ biến, thẩm định tác phẩm và trong cảm thụ, đánh giá, phê bình tác phẩm văn học của công chúng. Khi không gian mạng là một thế giới thứ hai, tác động đến mọi ngóc ngách của đời sống xã hội, dư luận dễ bị dẫn dắt. Không gian ảo nhưng tác hại là thật.
Khi một bộ phận người sáng tác có tư duy lệch chuẩn thì tác phẩm văn học rất dễ bị đánh tráo giá trị. Chúng ta cần nhìn thẳng vào những biểu hiện lệch chuẩn, mầm mống suy thoái trong đời sống văn học, soi chiếu vào quan điểm, đường lối của Đảng để thấy rõ hơn tính cấp thiết của việc phải kiên định, bảo vệ, giữ vững tính đảng trong văn học.
Đấu tranh ngăn ngừa suy thoái
Tại sao những cuộc tranh luận về văn học thường diễn biến gay gắt và tốn nhiều giấy mực? Ấy là bởi, việc đánh giá, thẩm định, cảm thụ văn học là công việc của cảm xúc, cảm tính. Muốn có sự đánh giá đúng đắn, khách quan, bên cạnh kiến thức chuyên môn, trình độ thẩm mỹ, đòi hỏi chủ thể phải có bản lĩnh chính trị, đứng trên lập trường, quan điểm của Đảng. Việc nhất quán, kiên định tính đảng cũng chính là cách giúp chúng ta nhận diện rõ những mầm mống, biểu hiện suy thoái trong đời sống văn học.
Trong tác phẩm văn học, sự suy thoái có thể được nhận diện ở những biểu hiện: Cổ xúy tư tưởng bi quan, cực đoan, phản ánh xã hội bằng gam màu đen tối, khiến người đọc dễ mất niềm tin; xuyên tạc lịch sử, coi cuộc kháng chiến giải phóng dân tộc là “nội chiến”; phản ánh méo mó hình tượng Bộ đội Cụ Hồ, từ nhân vật chính nghĩa bị đẩy thành những dạng nhân vật phiến diện, tiêu cực, lệch lạc về lối sống; “phi chính trị hóa” văn học, cổ vũ quan điểm tách văn học ra khỏi chính trị, coi lập trường tư tưởng là vật cản sáng tạo...
Những biểu hiện suy thoái này rất dễ dẫn đến “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong lĩnh vực tư tưởng, văn hóa. Văn học, nghệ thuật là linh hồn của văn hóa. Văn hóa soi đường cho quốc dân đi. Văn hóa còn thì dân tộc còn. Mất văn hóa là mất tất cả. Những đúc kết mang tính triết học ấy cần được giới nhà văn, nghệ sĩ coi như “bảng cửu chương” của hành trình sáng tạo. Hội nghị văn hóa toàn quốc năm 2021 đã cảnh báo rõ tình trạng một bộ phận sáng tác bắt chước nước ngoài một cách nhố nhăng, phản cảm, không có chọn lọc (nói nặng ra là "vô văn hóa", "phản văn hóa"). Khi tác phẩm gieo rắc sự hoài nghi, dao động, mơ hồ, ảo tưởng và khi giá trị dân tộc bị đảo lộn, lịch sử bị bôi xóa, xuyên tạc... thì không thể nói đó là “tự do sáng tạo”. Thực chất, đó là sự suy thoái cần được nhận diện, cảnh tỉnh và đấu tranh mạnh mẽ.
Trong bối cảnh toàn cầu hóa, trí tuệ nhân tạo, mạng xã hội đang làm dịch chuyển, thay đổi căn bản hệ sinh thái văn hóa đọc, đời sống văn học trong nước phải đối mặt với nhiều thách thức lớn. Một trong những vấn đề trọng tâm là làm sao giữ vững hệ giá trị cốt lõi, không đánh mất bản sắc, không lơi lỏng lập trường tư tưởng trước làn sóng thông tin từ không gian mạng.
Thực tiễn ngày càng đặt ra yêu cầu phải kiên định, bảo vệ, nâng cao tính đảng trong văn học. Để có một hệ sinh thái văn học tiến bộ, giữ vững tính đảng, bảo tồn tâm hồn dân tộc, phải đi từ công tác lý luận, phê bình, củng cố vững chắc nền tảng tư tưởng của Đảng trong văn học. Những cuộc tranh luận kiểu “ném đá” hay “tâng bốc” không những không thể thay thế hoạt động phê bình học thuật, mà nhiều khi nó còn là tác nhân làm “biến dạng” thị hiếu văn học và giá trị thẩm mỹ.
Đặc biệt, vai trò định hướng, chỉ đạo của các cấp, các ngành chức năng và tiếng nói của những nhà văn, nghệ sĩ chân chính, có bản lĩnh chính trị vững vàng là hết sức quan trọng. Nhiệm vụ trước mắt cũng như lâu dài là cần tiến hành thường xuyên, liên tục công tác bồi dưỡng lý luận chính trị cho đội ngũ sáng tác; tăng cường vai trò lãnh đạo của Đảng, trực tiếp là vai trò định hướng của Ban Tuyên giáo và Dân vận từ Trung ương đến các địa phương; nâng cao hoạt động sinh hoạt chính trị, chuyên môn nghiệp vụ của tổ chức hội, đoàn các cấp.
Tác phẩm văn học chỉ thực sự có giá trị khi nhà văn, người cầm bút đứng vững trên nền tảng tư tưởng, văn hóa, lịch sử dân tộc, hướng về lợi ích quốc gia, phụng sự Tổ quốc, nhân dân. Giữ vững tính đảng cũng chính là giữ gìn phẩm giá, bản lĩnh của người cầm bút. Trong thời đại số, yêu cầu này càng trở nên cấp bách. Trượt khỏi nguyên tắc đó là tự chối bỏ chính mình, làm vẩn đục đời sống văn học.

Bài viết đã chạm đến một vấn đề cốt lõi mà không ít người cầm bút hiện nay đang mơ hồ: "Tính Đảng" trong văn học không phải là một rào cản, mà chính là sự "định vị" để nhà văn không bị lạc lối. Trong thời đại mà thông tin thật giả lẫn lộn trên không gian mạng, nếu người nghệ sĩ không xác định được mình là ai, mình sáng tác cho ai và vì mục tiêu gì, họ rất dễ bị cuốn vào những trào lưu tư tưởng lệch lạc, thậm chí trở thành công cụ cho các thế lực thù địch mà không tự biết.
Trả lờiXóaTôi đặc biệt đồng tình với quan điểm rằng không có nền văn học nào vô lập trường. Nhiều người hiện nay đang đánh tráo khái niệm giữa "tự do sáng tác" với "tự do vô nguyên tắc". Tự do của người nghệ sĩ phải luôn đi đôi với trách nhiệm xã hội và đạo đức dân tộc. Một tác phẩm có thể không giết người ngay tức khắc như một viên đạn, nhưng nó có thể làm xói mòn niềm tin của cả một thế hệ nếu nó gieo rắc sự hoài nghi, bôi đen lịch sử hay phản ánh xã hội bằng những gam màu cực đoan.
Giữ vững tính Đảng thực chất là đứng về phía nhân dân và chính nghĩa. Đây không phải là sự "tuyên truyền một chiều" như những kẻ chống đối thường rêu rao, mà là sự kiên định với những giá trị Chân - Thiện - Mỹ. Khi nhà văn đứng vững trên nền tảng tư tưởng của Đảng, họ sẽ có đủ bản lĩnh để bảo vệ bản sắc dân tộc trước làn sóng toàn cầu hóa, đồng thời tạo ra những tác phẩm có sức sống lâu bền trong lòng công chúng, thay vì những ồn ào mang tính nhất thời trên mạng xã hội.
Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XII) đã chỉ rõ biểu hiện suy thoái là nói và viết không đúng với đường lối của Đảng, và bài viết này đã cụ thể hóa nó trong lĩnh vực văn học một cách rất sắc sảo. Thực tế hiện nay, mầm mống "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" trong văn học thường núp bóng dưới những danh xưng mỹ miều như "cách tân", "đa chiều" hay "giải huyền thoại". Việc cố tình bôi nhọ hình tượng Bộ đội Cụ Hồ hay coi cuộc kháng chiến cứu nước là "nội chiến" chính là sự phản bội lịch sử và xương máu của cha ông.
Trả lờiXóaChúng ta cần hiểu rằng, từ sự lệch lạc trong ngòi bút đến sự chuyển hóa về chính trị là một khoảng cách rất ngắn. Khi một nhà văn bắt đầu cổ xúy cho những tư tưởng bi quan, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng và đòi tách rời văn học khỏi chính trị, đó là lúc họ đang tự tách mình ra khỏi dòng chảy của dân tộc. Sự suy thoái này nếu không được ngăn chặn kịp thời sẽ dẫn đến những hậu quả khôn lường cho nền tảng văn hóa nước nhà, bởi "văn hóa còn thì dân tộc còn".
Để ngăn chặn tình trạng này, vai trò định hướng của các cơ quan chức năng và các hội văn học nghệ thuật là vô cùng quan trọng. Cần phải có những cuộc sinh hoạt chính trị, bồi dưỡng lý luận thường xuyên để nghệ sĩ nhận diện được các thủ đoạn tinh vi của thế lực thù địch. Đấu tranh với suy thoái trong văn học không chỉ là phê bình học thuật, mà là cuộc đấu tranh để bảo vệ "linh hồn" của dân tộc, đảm bảo văn học luôn là vũ khí sắc bén trên mặt trận tư tưởng.
Bài viết mang tính thời sự cao khi đề cập đến tác động của không gian mạng đối với đời sống văn học. Trong thế giới ảo, dư luận rất dễ bị dẫn dắt bởi những luồng ý kiến "chín người mười ý", và nếu không có bản lĩnh chính trị, cả người sáng tác lẫn người phê bình đều dễ rơi vào cái bẫy của sự "ném đá" hoặc "tâng bốc" mù quáng. Việc giữ vững tính Đảng chính là tạo ra một "bộ lọc" giúp công chúng và giới chuyên môn thẩm định giá trị tác phẩm một cách khách quan, khoa học.
Trả lờiXóaTôi rất ấn tượng với hình ảnh văn nghệ sĩ là những chiến sĩ trên mặt trận văn hóa. Trong thời đại trí tuệ nhân tạo và toàn cầu hóa, yêu cầu về tính Đảng càng trở nên cấp bách hơn bao giờ hết. Nhà văn cần phải tỉnh táo để không bị biến thành "cái loa" cho những tư tưởng ngoại lai, phản cảm. Thay vì bắt chước nước ngoài một cách nhố nhăng, chúng ta cần những tác phẩm đào sâu vào bản sắc dân tộc, hun đúc niềm tin và khát vọng phát triển đất nước. Đó mới là giá trị thực sự của sáng tạo.
Bên cạnh đó, công tác phê bình văn học cần được nâng tầm để không bị "biến dạng" bởi thị hiếu tầm thường. Những nhà văn chân chính cần dũng cảm lên tiếng trước những hiện tượng lệch chuẩn, không để "vàng thau lẫn lộn". Giữ vững phẩm giá của người cầm bút cũng chính là giữ vững tính Đảng. Khi mỗi trang viết đều thấm đẫm hơi thở của nhân dân và lý tưởng của Đảng, nền văn học cách mạng Việt Nam sẽ có đủ sức mạnh để đẩy lùi mọi sự suy thoái và đóng góp xứng đáng vào sự nghiệp chấn hưng văn hóa dân tộc.