Thứ năm, 29/01/2026 - 06:16
THẢO NGUYÊN
Trong bối cảnh toàn cầu hóa sâu rộng và không gian số bùng nổ, việc so sánh mô hình phát triển giữa các quốc gia là nhu cầu tự nhiên. Tuy nhiên, khi những so sánh ấy bị giản lược, phiến diện, thậm chí bị dẫn dắt có chủ ý, chúng không còn là công cụ tham khảo khoa học mà trở thành “cái bẫy tư tưởng”, âm thầm khoét sâu vào nền tảng niềm tin chính trị. Thực tiễn cho thấy, không ít biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” hiện nay bắt nguồn từ sự ngộ nhận, thần tượng hóa cái gọi là “thiên đường phát triển” ở bên ngoài, trong khi phủ nhận hoặc hoài nghi con đường phát triển mà Đảng, nhân dân ta đã lựa chọn.
Từ nhu cầu so sánh đến nguy cơ lệch chuẩn nhận thức
So sánh là một phương pháp phổ biến trong khoa học xã hội và quản lý phát triển. Đảng ta chưa bao giờ phủ nhận việc học hỏi kinh nghiệm quốc tế. Ngược lại, nhiều văn kiện quan trọng khẳng định rõ yêu cầu chủ động, tích cực hội nhập quốc tế, tiếp thu có chọn lọc tinh hoa nhân loại, phù hợp với điều kiện cụ thể của Việt Nam. Tuy nhiên, vấn đề nảy sinh khi việc so sánh bị tách rời khỏi bối cảnh lịch sử, chính trị, văn hóa, trình độ phát triển, thậm chí bị giản lược thành những đối chiếu cảm tính: Nước này “giàu hơn”, xã hội kia “tự do hơn”, mô hình nọ “văn minh hơn”. Nguy hiểm hơn, một số luận điệu cố tình tuyệt đối hóa ưu điểm, che giấu mâu thuẫn nội tại, khiếm khuyết xã hội của các quốc gia đó, từ đó gieo rắc tâm lý tự ti, hoài nghi, dao động trong một bộ phận cán bộ, đảng viên và nhân dân.
![]() |
PGS, TS Nguyễn Thế Kỷ, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Tổng giám đốc Đài Tiếng nói Việt Nam, Chủ tịch Hội đồng Lý luận, phê bình văn học nghệ thuật Trung ương, từng nhấn mạnh: “So sánh phát triển nếu không đặt trong chỉnh thể lịch sử-văn hóa-thể chế sẽ rất dễ trở thành công cụ dẫn dắt nhận thức lệch lạc, nhất là trong môi trường truyền thông đa chiều hiện nay”.
Thực tế cho thấy, những biểu hiện “tự diễn biến” về tư tưởng không xuất hiện đột ngột, mà thường bắt đầu từ các vết nứt nhỏ trong nhận thức: Nghi ngờ mô hình phát triển, giảm sút niềm tin vào năng lực lãnh đạo, từ đó dần xa rời mục tiêu, lý tưởng của Đảng.
Đại hội lần thứ XIV của Đảng xác định rõ: Kiên định và vận dụng, phát triển sáng tạo Chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, kiên định mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, kiên định đường lối đổi mới của Đảng; đồng thời chỉ ra nguy cơ suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ vẫn còn diễn biến phức tạp. Đặc biệt, Nghị quyết số 35-NQ/TW của Bộ Chính trị (khóa XII) nhấn mạnh yêu cầu chủ động đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, thù địch, trong đó cảnh báo rõ thủ đoạn lợi dụng so sánh mô hình phát triển, thể chế chính trị để gieo rắc tâm lý hoài nghi, dao động niềm tin. Kết luận số 21-KL/TW của Ban Chấp hành Trung ương (khóa XIII) tiếp tục chỉ rõ: Biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị ngày càng tinh vi, thường núp bóng dưới các luận điệu “khách quan”, “so sánh”, “tham khảo mô hình nước ngoài”... Đây là căn cứ lý luận-chính trị quan trọng để nhận diện đúng bản chất của những quan điểm thần tượng hóa cái gọi là "thiên đường phát triển".
“Thiên đường phát triển” - một khái niệm được tô vẽ có chủ ý
Không phải ngẫu nhiên mà các thế lực thù địch, phản động và cơ hội chính trị thường xuyên khai thác hình ảnh “thiên đường phát triển” ở một số quốc gia phương Tây hay khu vực khác. Đây là thủ pháp quen thuộc: Lấy một vài chỉ số kinh tế, phúc lợi xã hội hoặc quyền tự do cá nhân được phóng đại, tách khỏi những mặt trái như phân hóa giàu-nghèo, khủng hoảng nhập cư, bạo lực xã hội, bất ổn chính trị... để tạo ra một bức tranh lý tưởng hóa. Trong khi đó, những thành tựu phát triển to lớn, có ý nghĩa lịch sử của Việt Nam sau 40 năm đổi mới lại bị cố tình làm mờ, thậm chí xuyên tạc. Từ một nước nghèo, bị bao vây, cấm vận, Việt Nam đã bước vào nhóm các quốc gia có thu nhập trung bình cao, kinh tế tăng trưởng thuộc nhóm cao của khu vực, đời sống nhân dân không ngừng được cải thiện, vị thế và uy tín quốc tế ngày càng được nâng cao.
PGS, TS Bùi Hoài Sơn, Ủy ban Văn hóa và Xã hội của Quốc hội phân tích: “Cái gọi là “thiên đường phát triển” thực chất chỉ tồn tại trong những lát cắt truyền thông có chọn lọc. Không có mô hình nào hoàn hảo, càng không có con đường phát triển chung cho mọi quốc gia. Nguy hiểm là ở chỗ người ta cố tình biến sự khác biệt thành cái cớ để phủ nhận con đường mà một dân tộc đã lựa chọn bằng lịch sử và hy sinh”.
Những luận điệu thần tượng hóa này, nếu không được nhận diện và phản bác kịp thời, sẽ từng bước bào mòn niềm tin, tạo ra tâm lý “so bì”, “đứng núi này trông núi nọ”, từ đó dẫn tới "tự diễn biến" trong tư duy chính trị.
Thực tiễn những năm gần đây cho thấy, không ít biểu hiện dao động về nhận thức chính trị bắt nguồn từ việc tiếp nhận thông tin so sánh quốc tế một chiều, thiếu kiểm chứng, đặc biệt trên không gian mạng. Nhiều nội dung truyền thông cố tình lựa chọn các chỉ số bề nổi về thu nhập, phúc lợi, tự do cá nhân, trong khi né tránh hoặc làm mờ các vấn đề nội tại như phân hóa xã hội, bất ổn chính trị, suy giảm niềm tin công chúng tại chính những quốc gia được ca ngợi. Trong công tác xây dựng Đảng đã xuất hiện hiện tượng một bộ phận cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ trẻ bộc lộ tâm lý so bì, ngộ nhận, từ đó giảm sút ý chí phấn đấu, ngại va chạm, né tránh đấu tranh bảo vệ quan điểm đúng đắn của Đảng. Đây không phải biểu hiện chống đối trực diện, nhưng là những “vết nứt âm thầm” trong niềm tin, nếu không được nhận diện và uốn nắn kịp thời sẽ tiềm ẩn nguy cơ "tự diễn biến" về tư tưởng. Ở chiều ngược lại, chính thực tiễn Việt Nam trong những giai đoạn khó khăn, thách thức lớn đã cho thấy tính đúng đắn của con đường phát triển mà Đảng ta lựa chọn, củng cố niềm tin xã hội và khẳng định vai trò lãnh đạo của Đảng trong mọi tình huống.
Một đặc điểm nguy hiểm của “tự diễn biến” hiện nay là tính âm thầm, mềm hóa, phi đối kháng trực diện. Không ít người vẫn khẳng định mình “không chống Đảng, không chống chế độ”, nhưng lại thường xuyên đặt câu hỏi theo hướng phủ định: Vì sao ta không đi theo con đường khác? Vì sao mô hình này không giống mô hình kia? Vì sao nước ngoài làm được mà ta không làm như họ?...
Những câu hỏi ấy nếu xuất phát từ tinh thần xây dựng, nghiên cứu khoa học thì là điều bình thường. Nhưng khi chúng được lặp đi lặp lại trong một hệ quy chiếu lệch chuẩn, thiếu nền tảng lý luận Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, thiếu hiểu biết về thực tiễn Việt Nam thì rất dễ trở thành mầm mống của "tự diễn biến". Thực tiễn công tác xây dựng Đảng cho thấy, ở một số nơi, một số cán bộ, đảng viên dao động về nhận thức, giảm sút ý chí phấn đấu, ngại bảo vệ quan điểm đúng đắn của Đảng, thậm chí né tránh đấu tranh phản bác quan điểm sai trái. Đây chính là hệ quả của quá trình bị tác động lâu dài bởi những so sánh lệch chuẩn và hình ảnh “thiên đường phát triển” được tô vẽ.
Đại tá, PGS, TS Cao Văn Trọng, Thư ký khoa học Hội đồng Lý luận Trung ương nhận định: “Tự diễn biến" nguy hiểm nhất không phải ở lời nói công khai chống đối, mà ở sự thay đổi hệ giá trị bên trong con người. Khi niềm tin bị xói mòn, hành động lệch lạc chỉ còn là vấn đề thời gian”.
Thực tiễn thế giới: Không có mô hình phát triển “vạn năng”
Nhìn ra thế giới một cách khách quan sẽ thấy, nhiều quốc gia từng được coi là “hình mẫu phát triển” cũng đang đối mặt với khủng hoảng sâu sắc: Bất ổn chính trị kéo dài, xung đột xã hội, phân hóa giàu-nghèo gia tăng, niềm tin của người dân vào thể chế suy giảm. Ngay trong lòng các nước phát triển, phong trào phản đối, chia rẽ xã hội, cực đoan hóa chính trị diễn ra ngày càng gay gắt. Trong khi đó, Việt Nam kiên định con đường độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội, lấy con người làm trung tâm, không đánh đổi tiến bộ, công bằng xã hội và môi trường lấy tăng trưởng đơn thuần. Đó không phải là con đường dễ dàng, nhưng là con đường phù hợp với điều kiện lịch sử, văn hóa và mục tiêu phát triển bền vững của đất nước.
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng (1944-2024) nhiều lần nhấn mạnh: Phát triển kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa là một quá trình tìm tòi, vừa làm vừa tổng kết, không rập khuôn, không giáo điều, nhưng kiên định mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội. Đây chính là lời giải đáp thuyết phục nhất cho những luận điệu đòi “đổi hướng”, “đi theo mô hình khác” một cách giản đơn.
GS, TS Tạ Ngọc Tấn, Phó chủ tịch Thường trực Hội đồng Lý luận Trung ương cho rằng: “Không có mô hình phát triển nào mang tính khuôn mẫu cho mọi quốc gia. Việc so sánh nếu thiếu nền tảng lý luận và hệ quy chiếu khoa học rất dễ dẫn tới ngộ nhận, từ đó làm suy giảm niềm tin chính trị và nảy sinh biểu hiện "tự diễn biến" về tư tưởng”.
TS Nguyễn Sĩ Dũng, nguyên Phó chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội cũng nhấn mạnh: “Hội nhập quốc tế không đồng nghĩa với sao chép mô hình. Mỗi con đường phát triển phải xuất phát từ điều kiện lịch sử, văn hóa và thể chế cụ thể của từng quốc gia”.
Nhận diện và hóa giải “ảo ảnh thiên đường phát triển”
Để ngăn chặn nguy cơ "tự diễn biến" từ những ngộ nhận về mô hình phát triển, trước hết cần nâng cao năng lực nhận diện trong cán bộ, đảng viên và nhân dân. So sánh phải dựa trên cơ sở khoa học, toàn diện, đặt trong bối cảnh cụ thể, tuyệt đối tránh tâm lý sùng bái hay phủ định sạch trơn. Bên cạnh đó, công tác giáo dục lý luận chính trị cần tiếp tục được đổi mới theo hướng gắn lý luận với thực tiễn sinh động của đất nước, giúp người học thấy rõ vì sao con đường Đảng và nhân dân ta lựa chọn là đúng đắn, phù hợp và có tính tất yếu lịch sử. Quan trọng hơn, mỗi cán bộ, đảng viên phải tự xây dựng cho mình “sức đề kháng tư tưởng”, không dao động trước những luận điệu hào nhoáng, không để những so sánh phiến diện dẫn dắt nhận thức và hành động.
Niềm tin chính trị không phải là khái niệm trừu tượng, mà được xây dựng từ thực tiễn phát triển đất nước, từ sự gương mẫu của đội ngũ cán bộ, từ hiệu quả quản trị quốc gia. Đấu tranh với quan điểm thần tượng hóa “thiên đường phát triển” cũng chính là bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, bảo vệ con đường phát triển mà dân tộc Việt Nam đã lựa chọn bằng mồ hôi, xương máu và trí tuệ.
Trong bối cảnh mới, khi thông tin đa chiều vừa là cơ hội vừa là thách thức, việc giữ vững niềm tin càng đòi hỏi bản lĩnh chính trị, sự tỉnh táo và trách nhiệm xã hội của mỗi người. Nhận diện đúng “ảo ảnh”, bóc tách những so sánh lệch chuẩn chính là cách để vá lại những “vết nứt âm thầm”, củng cố nền tảng tinh thần vững chắc cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Không có “thiên đường phát triển” nào được sao chép nguyên xi, chỉ có con đường phù hợp nhất với mỗi dân tộc. Với Việt Nam, đó là con đường mà Đảng, Bác Hồ và nhân dân ta đã, đang và sẽ kiên định lựa chọn.

Bài viết đã chỉ ra một thực trạng rất đáng suy ngẫm hiện nay: sự ngộ nhận về cái gọi là "thiên đường phát triển" ở bên ngoài đang trở thành một cái bẫy tư tưởng nguy hiểm. Trong thời đại số, khi thông tin quốc tế tràn ngập, việc so sánh mức sống hay phúc lợi giữa các quốc gia là điều dễ hiểu. Tuy nhiên, nguy hiểm nằm ở chỗ nhiều người đang thực hiện phép so sánh này một cách giản đơn, tách rời khỏi bối cảnh lịch sử, văn hóa và trình độ phát triển của mỗi dân tộc. Những "lát cắt truyền thông" có chọn lọc về sự giàu sang ở phương Tây thường bỏ qua những mặt trái nhức nhối như khủng hoảng nhập cư, bạo lực xã hội và sự phân hóa giàu nghèo cực đoan.
Trả lờiXóaThực tế, không ít biểu hiện "tự diễn biến" bắt đầu từ những vết nứt nhỏ trong nhận thức như thế này. Khi chúng ta tuyệt đối hóa ưu điểm của nước khác và phủ nhận thành tựu của nước mình, đó chính là lúc sự tự ti dân tộc trỗi dậy. Chúng ta cần tỉnh táo để thấy rằng, sau 40 năm đổi mới, Việt Nam từ một nước nghèo, bị bao vây cấm vận đã vươn lên nhóm nước có thu nhập trung bình cao với tốc độ tăng trưởng hàng đầu khu vực. Đây là những con số biết nói, minh chứng cho sự đúng đắn của con đường mà Đảng và nhân dân đã lựa chọn.
Mỗi cán bộ, đảng viên, đặc biệt là thế hệ trẻ, cần tự trang bị cho mình một "hệ quy chiếu khoa học" khi tiếp nhận thông tin quốc tế. Đừng để những hào nhoáng bề nổi làm mờ đi bản lĩnh chính trị. Học hỏi tinh hoa nhân loại là cần thiết, nhưng rập khuôn mô hình ngoại lai mà bỏ qua đặc thù dân tộc chỉ dẫn đến sự hỗn loạn và mất phương hướng. Niềm tin vào con đường đi lên Chủ nghĩa xã hội phải được xây dựng trên sự hiểu biết sâu sắc về thực tiễn đất nước và tầm nhìn chiến lược dài hạn, thay vì những ảo ảnh nhất thời.
Tôi hoàn toàn đồng tình với quan điểm của các chuyên gia trong bài viết: không có một mô hình phát triển nào là hoàn hảo cho mọi quốc gia. Việc thần tượng hóa một vài quốc gia phát triển như những "thiên đường" thực chất là một sự ngây thơ về chính trị. Nhìn ra thế giới hiện nay, ngay cả những quốc gia giàu có nhất cũng đang đối mặt với những cuộc khủng hoảng niềm tin và bất ổn xã hội sâu sắc. Trong bối cảnh đó, sự ổn định chính trị và tăng trưởng bền vững của Việt Nam là một "điểm sáng" mà bè bạn quốc tế hằng mong ước.
Trả lờiXóaSự nguy hiểm của biểu hiện "tự diễn biến" hiện nay là nó diễn ra rất âm thầm, "mềm hóa" qua những câu hỏi nghi ngại về tính độc tôn của mô hình phát triển. Nhiều người đặt câu hỏi "tại sao không làm giống họ?" mà quên mất rằng mỗi thể chế chính trị đều có gốc rễ từ lịch sử và truyền thống văn hóa riêng. Việt Nam lựa chọn phát triển kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa là để đảm bảo tăng trưởng không đi đôi với sự bất công, lấy con người làm trung tâm chứ không đánh đổi mọi thứ lấy GDP đơn thuần.
Đấu tranh với quan điểm sùng bái ngoại lai không phải là đóng cửa bảo thủ, mà là bảo vệ chủ quyền tư tưởng của dân tộc. Chúng ta cần chủ động bóc tách những ảo ảnh về "thiên đường" được tô vẽ có ý đồ của các thế lực thù địch. Thay vì "đứng núi này trông núi nọ", mỗi người Việt Nam cần có lòng tự hào về những kỳ tích mà đất nước đã đạt được trong những hoàn cảnh khó khăn nhất. Niềm tin chính trị vững chắc sẽ là "lá chắn" bảo vệ chúng ta trước những đợt sóng thông tin xuyên tạc, giúp dân tộc vững bước trong kỷ nguyên vươn mình.
Bài viết đã cảnh báo rất kịp thời về thủ đoạn lợi dụng so sánh mô hình phát triển để gieo rắc tâm lý hoài nghi trong nội bộ. Trong môi trường truyền thông đa chiều hiện nay, các thế lực thù địch thường xuyên sử dụng các giải pháp "kỹ thuật" như cắt ghép số liệu, phóng đại phúc lợi ở nước ngoài để làm lu mờ thành quả đổi mới của Việt Nam. Điều này tạo ra một sự lệch chuẩn trong nhận thức, khiến một bộ phận cán bộ ngại va chạm, ngại đấu tranh bảo vệ quan điểm của Đảng vì cho rằng mô hình của ta "kém văn minh" hơn.
Trả lờiXóaĐây là một dạng "tự diễn biến" vô cùng tinh vi vì nó núp bóng dưới danh nghĩa nghiên cứu, phản biện hay tham khảo. Cần phải khẳng định rõ ràng: hội nhập quốc tế không đồng nghĩa với sao chép nguyên xi mô hình của người khác. Mỗi quốc gia đều có quyền và trách nhiệm tự tìm ra con đường đi cho mình phù hợp với vận mệnh dân tộc. Thực tiễn đã chứng minh, những nước rập khuôn theo mô hình của các nước lớn mà không có nền tảng tự lực thường rơi vào tình trạng lệ thuộc và bất ổn kéo dài.
Vì vậy, việc nâng cao năng lực nhận diện cho cán bộ và nhân dân là nhiệm vụ cấp bách. Chúng ta cần có cái nhìn toàn diện, không chỉ nhìn vào thu nhập mà phải nhìn cả vào an ninh xã hội, sự gắn kết cộng đồng và công bằng thực chất. Công tác giáo dục lý luận chính trị phải gắn liền với hơi thở thực tiễn, giúp người dân thấy rõ giá trị của độc lập, tự do và sự ổn định mà đất nước đang có. Khi mỗi cá nhân có được "sức đề kháng tư tưởng" tốt, mọi chiêu bài mị dân về một "thiên đường" ảo ảnh sẽ tự khắc mất đi sức hấp dẫn, nhường chỗ cho niềm tin mãnh liệt vào tương lai đất nước.