Một sự hẫng hụt


QĐND - Cuộc chạy đua, đầy kịch tính vào ghế Tổng thống Hoa Kỳ giữa Barack Obama - Mitt Romney, hai ứng cử viên của hai đảng Dân chủ và Cộng hòa đã kết thúc. Tổng thống Barack Obama một lần nữa trở thành ông chủ của Nhà trắng thêm 4 năm nữa. Cũng trong cuộc bầu cử này, theo kết quả được công bố: Đảng Cộng hòa vẫn tiếp tục nắm đa số tại hạ viện, Đảng Dân chủ nắm thượng viện. Những người theo dõi nhóm cử tri gốc Việt mới ngộ ra rằng, các tổ chức chuyên hành nghề chống Cộng đã từng lợi dụng cơ hội cuộc bầu cử này để gây sức ép đối với các ứng cử viên Tổng thống và trở thành nghị sĩ hạ viện, thượng viện chỉ là một trò chính trị rẻ tiền, mình tự lừa dối mình mà thôi. 
1- Nhằm lợi dụng cơ hội của cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ, tháng 3-2012, các tổ chức chống Cộng tại Mỹ đã tổ chức cái gọi là “Chiến dịch vận động nhân quyền” rầm rộ tại Oa -sinh-tơn DC. Cuộc vận động nhằm ký tên vào “Thỉnh nguyện thư” để xin được vào Nhà trắng (!)bày tỏ ý nguyện Tổng thống gây sức ép với “chính quyền Cộng sản Hà Nội” thực hiện dân chủ nhân quyền cho Việt Nam. Và vào lúc “Chiến dịch Vận động nhân quyền” đạt đến đỉnh caob, người ta đã tung lên mạng rằng chỉ ứng cử viên nào ủng hộ vấn đề nhân quyền cho Việt Nam mới hy vọng giành được những lá phiếu của cử tri gốc Việt ở Mỹ. Nhiều cử tri có thiện chí với ông Obama đã bắt đầu lo lắng liệu cử tri gốc Việt có bỏ phiếu cho ứng cử viên da màu này nữa không? 
Trong nhiều cuộc bầu cử Tổng thống và bầu cử hạ viện, thượng viện trước đây đa số cử tri gốc Việt chống Cộng thường bỏ phiếu cho Đảng Cộng hòa. Thế nhưng kết quả  nhiều cuộc thăm dò dư luận trước cuộc bầu cử Tổng thống vừa qua ở Mỹ cho thấy, hầu hết những cử tri gốc Việt đã có sự thay đổi về nhận thức trên lĩnh vực này. Tuy đến nay vẫn còn những kẻ muốn chính phủ mới gây “áp lực mạnh hơn với nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam để cải thiện nhân quyền, phục hồi dân chủ và trả lại tự do cho đồng bào trong nước”, thì tuyệt đại đa số cử tri gốc Việt, nhất là lớp trẻ đã và đang chuyển sang ủng hộ Đảng Dân chủ hoặc giữ quan điểm độc lập. Tiêu chí nhân quyền đã không còn là tiêu chuẩn quan trọng nhất mà là quan hệ kinh tế giữa hai quốc gia… Đơn giản vì điều này liên quan đến làm ăn, sinh sống thường nhật của mọi người, không kể họ mang quốc tịch gì. Cử tri gốc Việt đã suy nghĩ như thế nào trong cuộc bầu cử này? Ngày nay nhóm cử tri gốc Việt cũng có chung quan điểm như cử tri Mỹ, họ quan tâm nhiều hơn đối với những vấn đề thiết thân của mình tại quốc gia sở tại. Nhiều người nói, họ bỏ phiếu cho những ứng cử viên nào đáp ứng được đời sống người dân, như công ăn việc làm, y tế, giáo dục, bảo tồn văn hóa của cộng đồng, giúp ích cho lợi ích cá nhân, cộng đồng của người Việt tị nạn. 
2- Cũng có chung mục đích chớp cơ hội cuộc bầu cử Tổng thống để gây sức ép, mặc cả với ứng cử viên và các fan (người hâm mộ) của hai ứng cử viên Đảng Dân chủ và Đảng Cộng hòa, đầu năm nay những lực lượng cực hữu trong Hạ viện Hoa Kỳ trong đó có ông Crít Xmít (Chris Smith), nghị sĩ Cộng hòa tiểu bang Niu Giơ -xi (New Jersey), thành viên cao cấp của ủy ban Đối ngoại Hạ viện, được nhóm người Việt chống Cộng tích cực ủng hộ và tổ chức Theo dõi nhân quyền (Human Rights Watch) đã đệ trình “Dự luật nhân quyền Việt Nam”, có tên là: “Dự luật Nhân quyền Việt Nam năm 2012” (The Vietnam Human Rights Act of 2012). Dự luật đã được Tiểu bang nhân quyền Hạ viện thông qua vào ngày 8-2 và ngày 11-9 đã được Hạ viện thông qua. Liệu Dự luật Nhân quyền Việt Nam 2012 có được Thượng viện và Tổng thống thông qua đó vẫn còn là một ẩn số!
Nếu như trước đây nhiều người đã ảo tưởng rằng Hoa Kỳ có thể áp đặt quan điểm nhân quyền của mình cho Việt Nam thì ngày nay người ta có quan điểm cầu thị hơn - thừa nhận sự khác biệt nào đó giữa hai quốc gia trên lĩnh vực này. Những gì mà chính quyền Obama đã làm trước đây để thúc đẩy nhân quyền ở Việt Nam đã được ghi nhận như là một việc làm có trách nhiệm. Có người nói: “Ngay từ đầu khi tranh cử 4 năm trước, ông Obama ủng hộ nhân quyền ở Việt Nam, và ông vẫn làm thế. Mỗi khi đến Việt Nam, Ngoại trưởng Hillary Clinton đều nêu vấn đề nhân quyền”.
 Hơn nữa, với kết quả bầu cử hạ viện và thượng viện: Hai đảng nắm hai viện sẽ làm cho việc thông qua “Dự luật nhân quyền Việt Nam 2012” sẽ không thể đi đến hồi kết như nhóm nghị sĩ cực hữu của Đảng Cộng hòa mong muốn. Theo luật pháp Hoa Kỳ bước tiếp theo, văn bản này sẽ được đệ trình lên thượng viện. Và nếu được thượng viện thông qua, thì cuối cùng Dự luật muốn có hiệu lực, phải được Tổng thống phê chuẩn. Điều này là khó có thể xảy ra nếu Chính phủ mới của Hoa Kỳ vẫn muốn duy trì và phát triển quan hệ với Việt Nam.
Mặc dù hiện nay Việt Nam còn không ít những vấn đề về dân chủ và nhân quyền, như hệ thống pháp luật chưa hoàn chỉnh, (trong đó có Luật Đất đai); tình trạng phân hóa giàu nghèo có khuynh hướng mở rộng; tình trạng quan liêu, tham nhũng chưa bị đẩy lùi… nhưng những thành tựu bảo đảm quyền con người của Đảng và Nhà nước ta là không thể phủ nhận. Điều này đã được cộng đồng quốc tế ghi nhận. 
Có thể nói, gần 70 năm qua, từ khi dân tộc ta giành được độc lập đến nay, tôn trọng và bảo đảm quyền con người là nội dung xuyên suốt đường lối, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước ta. Điều này xuất phát từ mục tiêu, lý tưởng của Đảng và thể hiện tính nhất quán trong chính sách, pháp luật của Nhà nước. Nó hoàn toàn không phải xuất phát từ sức ép nào đó từ trong và ngoài nước.
Với Cương lĩnh, đường lối của Đảng, với truyền thống gắn bó máu thịt với nhân dân, nhất định các quyền con người của nhân dân ta sẽ được bảo đảm ngày càng tốt hơn.
Phương Anh

Không thể chấp nhận


QĐND - Tòa án Nhân dân TP Hồ Chí Minh vừa xét xử vụ án “tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” đối với hai bị cáo là Trần Vũ Anh Bình và Võ Minh Trí.
Hai đối tượng Trần Vũ Anh Bình và Võ Minh Trí đã móc nối với Vũ Trực, bí danh Hồn Việt đang cư trú tại Mỹ để lập ra nhóm “Tuổi trẻ yêu nước”. Mục đích của nhóm này là tuyên truyền chống phá Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam. Để các thành viên tham gia sử dụng, liên lạc với nhau, Vũ Trực và các đối tượng đã lập ra trang web “tuoitreyeunuoc…” và thành lập blog “nhacviet.tuoitreyeunuoc…” giao cho Trần Vũ Anh Bình quản lý. Đội lốt "nhạc sĩ", thông qua trang web và blog này, Bình đã sáng tác, biên tập, phát tán nhiều bài hát có nội dung chống phá Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam, kích động chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc...
Trần Vũ Anh Bình còn cùng với các đối tượng: Nguyễn Thiện Thành, Trần Thành và Nguyễn Thiện Khánh (hiện đang bỏ trốn) làm cờ của chế độ cũ, truyền đơn có nội dung phản động rồi đem đi phát tán, sau đó quay phim và gửi cho các đối tượng phản động để phát tán lên các trang mạng nước ngoài. Võ Minh Trí đã trực tiếp sáng tác những bài hát có nội dung chống phá Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam để gửi cho các trang mạng phản động ở nước ngoài...
Trước các cơ quan bảo vệ pháp luật của Việt Nam, Bình và Trí đều nhận tội, ăn năn hối cải, xin hưởng lượng khoan hồng của pháp luật và hứa không tái phạm... Sau khi xem xét thái độ thành khẩn đó, HĐXX đã giảm nhẹ hình phạt và tuyên phạt bị cáo Trần Vũ Anh Bình 6 năm tù giam, 2 năm quản chế sau khi mãn hạn tù; Võ Minh Trí 4 năm tù giam và 2 năm quản chế sau khi mãn hạn. Các đối tượng có liên quan đến vụ án này: Nguyễn Thiện Thành, Trần Thành, Nguyễn Thiện Khánh đã bỏ trốn, khi nào bắt được sẽ xét xử sau.
Sự thật đã rõ như ban ngày, vậy mà, ngay sau khi phiên tòa khép lại, qua một số trang mạng nước ngoài, Tổ chức Ân xá quốc tế đã đưa ra yêu cầu: Nhà cầm quyền Việt Nam phải tuân thủ các nghĩa vụ theo hiến pháp và các cam kết quốc tế,… tha bổng ngay hai nhạc sĩ nói trên...
Tổ chức Ân xá quốc tế - một tổ chức phi chính phủ chuyên lợi dụng dân chủ, nhân quyền để cổ xúy, thúc đẩy tự do theo kiểu “vô chính phủ”, can thiệp vào công việc nội bộ của một số quốc gia, trong đó có Việt Nam. Điều này dư luận trong và ngoài nước chẳng lạ gì. Có lẽ vì động cơ xấu xa đó mà tổ chức này đã cố tình quên rằng Điều 29, Tuyên ngôn thế giới về nhân quyền đã khẳng định: “Mỗi người đều có những nghĩa vụ đối với cộng đồng, trong khi hưởng thụ các quyền về tự do cá nhân, phải chịu những hạn chế do luật định nhằm mục đích duy nhất là bảo đảm việc thừa nhận và tôn trọng đối với các quyền tự do của người khác và phù hợp với những đòi hỏi chính đáng về đạo đức, trật tự công cộng và phúc lợi chung trong một xã hội dân chủ”. Trên tinh thần cơ bản ấy, pháp luật Việt Nam đã quy định rõ quyền tự do ngôn luận của công dân (Điều 69 của Hiến pháp...). Nhưng khi thực hiện quyền đó, mọi công dân đều phải tuân thủ theo quy định của pháp luật, không được làm tổn hại đến quyền tự do của người khác và không gây tổn hại đến lợi ích chung của tập thể, của quốc gia, dân tộc.
Hành vi đội lốt "nhạc sĩ" để sáng tác, biên tập, phát tán những bài hát mang nội dung đi ngược lại lợi ích quốc gia, dân tộc của Trần Vũ Anh Bình, Võ Minh Trí và đồng bọn không chỉ vi phạm luật Việt Nam mà còn trái với Điều 29, Tuyên ngôn thế giới về nhân quyền. Vậy mà Tổ chức Ân xá quốc tế lại yêu cầu Việt Nam tha bổng ngay hai "nhạc sĩ" nói trên... Hành vi cố tình xuyên tạc sự thật để can thiệp vào công việc nội bộ ở Việt Nam của Tổ chức Ân xá quốc tế là không thể chấp nhận.
KIM NGỌC

Để thanh niên không lạc lối trên mạng


QĐND - Sự kiện sinh viên Nguyễn Phương Uyên và thanh niên Đinh Nguyên Kha, chỉ vì nghe những lời hứa hão trên mạng của tên Nguyễn Thiện Thành mà đã tình nguyện gia nhập cái gọi là tổ chức “Tuổi trẻ yêu nước” rồi lạc lối đi vào mê cung phạm pháp, tham gia rải truyền đơn, chế tạo thuốc nổ hòng chống phá Nhà nước Việt Nam XHCN, khiến nhiều người cảm thấy đau lòng. Vấn đề đặt ra là tại sao những thanh niên, trí thức trẻ lại dễ dàng bị dụ dỗ, lôi kéo vào những trang mạng điện tử xấu độc để rồi nhanh chóng trở thành kẻ lầm đường đến vậy?

Nguyễn Phương Uyên (bên phải) và Đinh Nguyên Kha thừa nhận hành vi vi phạm pháp luật sau khi bị bắt giữ. 
Nguồn: nld.com.vn

Trả lời cho câu hỏi này không dễ, dù vấn đề này đặt ra ngay từ khi internet được phát triển ở Việt Nam. Một cuộc điều tra mới đây của nhóm các nhà khoa học thuộc Tạp chí Cộng sản cho thấy: Sinh viên, trí thức trẻ chính là lực lượng sử dụng internet đông đảo, thường xuyên nhất với khoảng 82,5% vào mạng hằng ngày. Các thế lực thiếu thiện chí hay thù địch với Việt Nam nhận thức rất rõ vấn đề này và ngay lập tức, họ tập trung lôi kéo thanh niên, sinh viên, trí thức trẻ vào “ma trận” mới. Nhiều đài phát thanh, truyền hình tiếng Việt ở hải ngoại mà RFA là một ví dụ, thậm chí còn dừng hẳn chương trình phát thanh để tập trung nguồn lực phát triển báo mạng mà đối tượng bạn đọc được họ "ưu tiên" hàng đầu chính là thanh niên.
Đặc điểm tâm lý khao khát cái mới cũng là nguyên nhân để tuổi trẻ tự nguyện trở thành “tín đồ” của cộng đồng mạng. Có thể tìm thấy ở đây lời giải thích cho sự dễ dãi, cả tin mà Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha cũng như một số bạn trẻ khác đã vấp phải. Tuổi trẻ bao giờ cũng mơ ước cái mới, họ không bao giờ bằng lòng với cái hiện có, với những gì họ cho là lạc hậu, cổ hủ. Đây là một đặc tính tốt, bởi nếu giới trẻ chỉ biết bằng lòng với những gì lớp cha anh đã bày sẵn thì chắc chắn không bao giờ có cách mạng hay tiến bộ xã hội. Tuy nhiên, không phải mọi cái mới đều là cái hay, cái tốt và đó chính là cạm bẫy đối với giới trẻ khi trên cộng đồng mạng đầy rẫy những trang “web đen, blog độc” nhưng được ngụy trang kín đáo như là hiện thân của cái mới. Làm thế nào để thanh niên có đủ bản lĩnh nhận ra đâu là cái mới thật sự để không bị đầu độc bởi những thông tin “nhân danh cái mới”? Chỉ có thể bằng cách sử dụng những trang mạng điện tử chính thống, có uy tín, cung cấp thông tin đầy đủ, kịp thời, đúng sự thật về các sự việc trong nước và quốc tế cho thanh niên. Mọi thông tin cắt xén, chắp vá, tùy tiện sẽ không thu hút được thanh niên và sẽ càng làm cho họ đánh mất sự tin cậy vào tổ chức đảng, chính quyền, đoàn thể. Có người cho rằng, các trang báo mạng chính thống không thu hút được thanh niên do giao diện trình bày và thông tin phụ trợ không bắt mắt, hấp dẫn (không sốc, không sex, không xì-căng-đan…) nhưng đó không phải là vấn đề chính. Điều thanh niên cần nhất trên mạng vẫn là nội dung thông tin kịp thời, chính xác, đầy đủ, phong phú. Sau mỗi sự kiện được dư luận chú ý, rất cần có các hình thức diễn đàn, tranh luận trên mạng để giúp thanh niên tìm ra chân lý. Thanh niên không thích áp đặt, không thích những bài thuyết giảng, những bài chính luận dài dòng, thiếu thuyết phục, nhưng với những cuộc tranh luận sôi nổi trên mạng, được tổ chức dân chủ, bình đẳng thì họ sẽ hào hứng tham gia. Bằng con đường này, các trang báo mạng sẽ khuyến khích tuổi trẻ nhận đúng cái mới, có sức đề kháng trước những trang web đen, những thông tin “nhân danh cái mới” xuất hiện đầy rẫy trên mạng mà không “tường lửa” nào có thể ngăn chặn được hết.
Trở lại câu chuyện của Phương Uyên, một sinh viên làm cán bộ đoàn đã bị một tên tội phạm lừa dụ đi vào con đường tội lỗi chỉ vì những lời hứa tài trợ học bổng, mua laptop… Câu chuyện này phản ánh một “con đường” khá phổ biến đối với những thanh niên “lạc lối trên mạng” đã bị kẻ xấu “đánh trúng huyệt” - đó chính là “việc làm và thu nhập”. Ước mơ đầu tiên của thanh niên là có việc làm, của sinh viên là có khoản thu nhập cá nhân để tự trang trải cho cuộc sống của mình. Nhìn thẳng vào sự thật của đất nước ta thì để thực hiện ước mơ trên, đối với mọi thanh niên đều rất khó khăn. Tỷ lệ thanh niên thất nghiệp ngày một cao, kể cả khu vực đô thị lẫn các vùng nông thôn; những tiêu cực trong vấn đề giải quyết việc làm khiến không ít thanh niên giỏi tỏ thái độ bất mãn vì không tìm được việc làm phù hợp với khả năng, trình độ của mình. Những khó khăn, bức xúc trong cuộc sống thường nhật đã đẩy một bộ phận bạn trẻ thiếu bản lĩnh lún sâu vào những mảng tối cuộc sống và trong đó, có những người như Phương Uyên đã "lựa chọn" con đường thiếu sáng suốt. Sự việc này cho thấy, ngay cả với những thanh niên có trình độ hiểu biết nhất định thì nhận thức và ý thức bảo vệ Tổ quốc của họ cũng chưa đầy đủ, vẫn chỉ ở mức trực quan. Họ chỉ bảo vệ những gì mà họ cho rằng mang lại "lợi ích" cho chính mình. Nếu sự bức xúc về thu nhập, việc làm trong thanh niên không được giải quyết thì những thế lực thù địch, phản động càng có cơ hội ve vãn, mua chuộc thanh niên, từ bị “diễn biến” sẽ có bộ phận thanh niên chuyển hóa sang “tự diễn biến”. Vì vậy, để giải quyết tình trạng thanh niên lạc lối trên môi trường ảo, rất cần những giải pháp chăm lo đời sống thanh niên của Đảng, Nhà nước ta.
Một vấn đề tưởng như không liên quan trực tiếp nhưng thực chất lại có vai trò rất quan trọng trong việc giáo dục, định hướng cho thanh niên trong môi trường ảo, đó là cuộc chiến chống tiêu cực, tham nhũng, đặc quyền, đặc lợi của toàn xã hội. Vì sao thanh niên chủ động tìm đến những trang “web đen, blog độc” ? Vì những trang web này đã khéo léo tìm cách tập hợp, lôi kéo thanh niên bằng các khẩu hiệu chống tham nhũng, chống tiêu cực, bản thân thanh niên, sinh viên tìm thấy ở đó chút đồng điệu của “âm thanh phản kháng”. Khi thanh niên không thể lý giải nổi các hiện tượng tiêu cực, bất công trong xã hội; khi một bộ phận cán bộ, đảng viên có những biểu hiện suy thoái về tư tưởng, chính trị, đạo đức, lối sống, có những hành vi tham nhũng, tiêu cực; khi chính một số ít thầy cô giáo cũng tham gia vào con đường “chạy điểm, chạy bằng cấp”… thì đó là con đường dẫn thanh niên từ chỗ suy giảm niềm tin tìm đến với sự phản kháng. Chúng ta nhớ lại sự kiện “mùa xuân Ả-rập” đầu năm 2011, từ chuyện một thanh niên bán trái cây dạo tự thiêu để phản đối cảnh sát, thông qua các trang mạng xã hội đã thổi bùng thành “lò lửa” phản kháng bởi những uất ức, bất công (mà đối tượng chịu ảnh hưởng nhiều nhất là thanh niên) đã tồn tại, âm ỉ từ trước. Khẳng định vấn đề này để thấy rằng, nếu chúng ta thực sự đưa những vấn đề đã được quyết nghị tại Hội nghị Trung ương 4, 5 và 6 (khóa XI) vào cuộc sống, thì chính là giải pháp tối ưu nhất để giúp thanh niên tin tưởng vững chắc vào con đường đúng đắn của cách mạng Việt Nam, sự lãnh đạo của Đảng, Nhà nước, sự điều hành của chính phủ,  không lầm đường, lạc lối trên môi trường ảo hiện nay.
Điểm cuối cùng, không thể không nhắc đến là vai trò của tổ chức Đoàn TNCS Hồ Chí Minh và Hội thanh niên, Hội sinh viên Việt Nam. Phương Uyên bị bắt khi vẫn đang là một cán bộ đoàn. Điều này cho thấy sự lỏng lẻo đến kinh ngạc trong công tác quản lý cán bộ, đoàn viên của tổ chức đoàn. Không thể phủ nhận, thời gian qua, tổ chức đoàn cũng làm được không ít việc nhưng tình trạng buông lỏng quản lý đoàn viên, thanh niên của tổ chức này đã đến mức báo động. Ở một số nơi, tổ chức đoàn đã và đang bị biến thành “bệ phóng” cho các “cậu ấm, cô chiêu” tiến lên những vị trí quyền lực. Bởi theo cơ cấu, rất dễ để một thanh niên trẻ tuổi "đủ điều kiện" tham gia cấp ủy khi đảm nhiệm vai trò “thủ lĩnh thanh niên”. Tình trạng phô trương, hình thức, thiếu thiết thực của công tác đoàn đang đem lại hệ lụy kép: Thứ nhất, thanh niên ngày càng tỏ ra thiếu quan tâm, thờ ơ với tổ chức đoàn. Họ “đánh trống, ghi tên” vào đoàn vì đây là một phần tất yếu trong đời sống chính trị, mà không xuất phát từ lý tưởng, từ sự giác ngộ chính trị thực sự. Thứ hai, làm xuất hiện ngày càng nhiều “quan thanh niên”,  bước ra từ cổng trường đại học tiến thẳng vào các cơ quan lãnh đạo của tổ chức đoàn, mà không thực sự đi lên từ phong trào quần chúng. Xây dựng đoàn là xây dựng Đảng trước một bước và chúng ta có thể hình dung hậu quả khôn lường thế nào khi mà việc “xây dựng Đảng trước một bước” đang ở trong tình trạng như thế.
Trong xã hội ta, tổ chức đoàn có sứ mệnh là “người bạn đồng hành” của thanh niên. Khi “người bạn” này ngoảnh mặt, làm ngơ trước những vấn đề của thanh niên thì việc một số bạn trẻ lạc bước vào mê cung tội lỗi trên cộng đồng mạng cũng là điều có thể lý giải. Vụ việc xảy ra với sinh viên Nguyễn Phương Uyên giúp chúng ta nhìn lại một cách nghiêm túc những mặt thiếu sót, khuyết điểm, bất cập trong công tác giáo dục, rèn luyện đoàn viên, thanh niên, sinh viên để sớm tìm ra những biện pháp khắc phục.
Tiến sĩ Nguyễn Hồng Quyên

Không "tô hồng", "bôi đen" bức tranh kinh tế


QĐND - Tuần qua, trong lúc các đại biểu Quốc hội đang xem xét, thảo luận các báo cáo của Chính phủ về tình hình kinh tế - xã hội năm 2012 và kế hoạch năm 2013, trên internet xuất hiện một số bài bình luận của những người được giới thiệu là “chuyên gia kinh tế” cho rằng, báo cáo của Chính phủ đã được “tô hồng” và họ đã đưa ra một số nhận định, đánh giá không đúng với thực tế đang diễn ra hòng bôi đen bức tranh kinh tế của Việt Nam, gây hoang mang, hoài nghi trong một bộ phận nhân dân, kích động người dân mua vàng, ngoại tệ gửi ra nước ngoài…
Không tô hồng, không bôi đen là nhận xét của đại đa số đại biểu Quốc hội, các chuyên gia kinh tế và người dân khi nhìn vào Báo cáo của Chính phủ về tình hình kinh tế - xã hội năm 2012, cùng những nhiệm vụ, giải pháp chủ yếu của kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội năm tới. Đặc biệt là phần đánh giá về thiếu sót khuyết điểm, Chính phủ đã thẳng thắn nhận lỗi trước Quốc hội, trước nhân dân về điều hành kinh tế còn nhiều yếu kém, khuyết điểm như: Kinh tế vĩ mô chưa vững chắc; lạm phát vẫn có nguy cơ tăng trở lại; nợ xấu gia tăng, xử lý còn chậm và còn nhiều khó khăn; lãi suất tín dụng còn cao so với hiệu quả sản xuất kinh doanh; tăng trưởng huy động vốn cao hơn nhiều so với tăng trưởng tín dụng cho vay; chênh lệch lãi suất huy động và lãi suất cho vay còn lớn; doanh nghiệp còn nhiều khó khăn, khó tiếp cận được nguồn vốn, tồn kho lớn; số lượng doanh nghiệp phải giải thể, ngừng hoạt động còn nhiều; thị trường bất động sản đình trệ ...
Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng cũng đã nhận khuyết điểm trước Quốc hội: “Với trọng trách là Ủy viên Bộ Chính trị, Thủ tướng Chính phủ, tôi nghiêm túc nhận trách nhiệm chính trị lớn của người đứng đầu Chính phủ và xin thành thật nhận lỗi trước Quốc hội, trước toàn Đảng, toàn dân về tất cả những yếu kém, khuyết điểm của Chính phủ trong lãnh đạo, quản lý, điều hành, nhất là những yếu kém, khuyết điểm trong kiểm tra, giám sát hoạt động của tập đoàn kinh tế, tổng công ty nhà nước; một số tập đoàn, tổng công ty, điển hình là Vinashin, Vinalines, sản xuất kinh doanh kém hiệu quả, có nhiều sai phạm, gây tổn thất và hậu quả nghiêm trọng về nhiều mặt, ảnh hưởng lớn đến uy tín và vai trò của kinh tế nhà nước.
Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ, từng thành viên Chính phủ sẽ nghiêm túc nghiêm khắc với mình, đoàn kết nhất trí, hết lòng hết sức làm việc, đề cao trách nhiệm, nỗ lực cao nhất để khắc phục những yếu kém khuyết điểm, phấn đấu thực hiện tốt chức trách nhiệm vụ được giao, hành động quyết liệt, tất cả vì Tổ quốc vì nhân dân, vì Đảng vì chế độ, vì sự ổn định và phát triển bền vững của đất nước”.
Để thẩm tra báo cáo nói trên của Chính phủ, Ủy ban Kinh tế của Quốc hội đã làm việc với khá nhiều địa phương, khảo sát thực tế tại một số doanh nghiệp; đề nghị Hội đồng dân tộc, các Ủy ban của Quốc hội tham gia ý kiến và đề nghị một số bộ, ngành, địa phương báo cáo đánh giá kết quả thực hiện nhiệm vụ kinh tế - xã hội của ngành, địa phương mình. Ủy ban kinh tế cũng đã tổ chức Diễn đàn nghe ý kiến của các chuyên gia kinh tế, nhà khoa học.
Trên cơ sở khảo sát, tiếp thu ý kiến của các chuyên gia kinh tế, Ủy ban Kinh tế của Quốc hội đã nhất trí đánh giá: Tốc độ tăng trưởng kinh tế quý sau tăng cao hơn quý trước. Chỉ số giá tiêu dùng (CPI) ước cả năm tăng khoảng 8%, trong giới hạn chỉ tiêu theo Nghị quyết Quốc hội. Tổng thu cân đối ngân sách nhà nước cả năm ước đạt 741,5 nghìn tỷ đồng, bằng 100,1% dự toán, bội chi ngân sách bằng 4,8% GDP đạt chỉ tiêu theo Nghị quyết Quốc hội. Kim ngạch xuất khẩu ước cả năm 113 tỷ đô-la Mỹ, tăng 16,6% so với năm 2011, vượt chỉ tiêu theo Nghị quyết Quốc hội. Ước cả năm chỉ nhập siêu khoảng 1% so với kim ngạch xuất khẩu, thấp hơn nhiều theo Nghị quyết Quốc hội...
Phát biểu thảo luận tại diễn đàn Quốc hội, đại đa số các đại biểu Quốc hội đều nhất trí với báo cáo của Chính phủ. Bức tranh kinh tế của Việt Nam sau đã lộ dần những điểm sáng mang dấu ấn của điều hành vĩ mô, như kiểm soát được lạm phát, kim ngạch xuất khẩu tăng khá, tỷ giá ổn định, hàng tồn kho đang có xu hướng giảm… Điều này khẳng định những nỗ lực trong điều hành vĩ mô của Chính phủ đã có kết quả.
Các số liệu trong báo cáo của Chính phủ trình Quốc hội lấy từ tình hình kinh tế 9 tháng. Đến nay, đã có số liệu của 10 tháng càng chứng tỏ những nhận định nói trên của các đại biểu Quốc hội là đúng đắn. Đặc biệt là chỉ số sản xuất công nghiệp (IIP) của tháng 10-2012 đã tăng 5,8% so với tháng 9-2012. Đây là mức tăng khá cao so với tháng trước (4,6%) và là mức tăng cao nhất của nhiều tháng gần đây. Trong tháng 10-2012 có khoảng 6000 doanh nghiệp thành lập; số lượng doanh nghiệp giải thể và ngừng hoạt động giảm khá nhiều (khoảng 1000 doanh nghiệp giải thể, tạm ngừng hoạt động). Tính chung 10 tháng đầu năm có hơn 57 nghìn doanh nghiệp mới được thành lập, trong khi đó có 41,2 nghìn doanh nghiệp giải thể, tạm ngừng hoạt động (giảm 7,4% so với cùng kỳ năm 2011). Chỉ số giá tiêu dùng (CPI) của tháng 10 đã giảm mạnh so với tháng trước.
Báo cáo của Chính phủ và Báo cáo thẩm tra của Ủy ban kinh tế của Quốc hội cũng đã nêu khá nhiều khó khăn, thách thức của những tháng cuối năm 2012 và cả năm 2013. Đáng chú ý là cả Quốc hội và Chính phủ đều có cái nhìn chung về những khó khăn cơ bản của nền kinh tế, và ở nhiều thời điểm khó khăn, đã nhanh chóng có những giải pháp tháo gỡ. Ngay sau khi Chính phủ ban hành Nghị quyết 13 về một số giải pháp tháo gỡ khó khăn cho sản xuất và thị trường, thì với thẩm quyền của mình, Quốc hội cũng sớm đã ban hành Nghị quyết số 29 về một số chính sách thuế nhằm tháo gỡ khó khăn cho tổ chức và cá nhân. Điều đó không những thể hiện sự kịp thời mà còn là sự chung sức vào cuộc của hệ thống chính trị trước khó khăn hiện nay.
Thực trạng nền kinh tế Việt Nam hiện nay, theo nhận định của nhiều chuyên gia kinh tế trong nước và thế giới, tuy còn có rất nhiều khó khăn, thách thức, nhưng cũng đã có những chuyển biến tích cực. Tại Hội nghị Trung ương 6 và kỳ họp thứ tư, Quốc hội khóa XIII, các định hướng mà Ban chấp hành Trung ương đưa ra cùng với các giải pháp mà Chính phủ trình Quốc hội đã được nhiều chuyên gia kinh tế và các đại biểu Quốc hội đồng tình. Mới đây, Chính phủ cũng đã công khai tình hình nợ công, định hướng vay và trả nợ công đến năm 2015. Theo đó, tổng số dư nợ công đến ngày 31-12-2011, bằng 55,4% GDP (1.391.478 tỷ đồng), giảm 1,9% so với năm 2010. Việt Nam hiện được đánh giá là một trong những nước có mức nợ nằm trong tầm kiểm soát và không nằm trong nhóm các nước có gánh nặng về nợ (HIPCs).
Trong khi đó, trên một số trang mạng, một số người đưa ra những lời cảnh báo, rằng “kinh tế Việt Nam sắp sụp đổ”. Họ còn đưa ra “kịch bản sụp đổ nền kinh tế Việt Nam”, đồng thời “khuyến cáo” người dân “không nên bỏ tiền đầu tư vào doanh nghiệp Việt Nam”, “không nên đầu tư vào chứng khoán và gửi tiền tiết kiệm ở các ngân hàng trong nước”; “nên mua vàng hoặc đô-la dự trữ”; “nên gửi tiền vào ngân hàng nước ngoài”… Những luận điệu xuyên tạc này đã từng xuất hiện trên mạng internet hai năm về trước. Thậm chí lúc ấy, họ đã quả quyết rằng, nền kinh tế Việt Nam “sẽ sụp đổ trong năm 2011”. Chính vì vậy, mọi người cần cảnh giác trước những thủ đoạn xuyên tạc này. Tô hồng hay bôi đen bức tranh kinh tế đều rất nguy hiểm lúc này.
ĐỖ PHÚ THỌ

10 năm tù cho hai kẻ chống phá nhà nước


(NLĐO)- Ngày 30-10, TAND TPHCM xử sơ thẩm đã tuyên phạt Trần Vũ Anh Bình (SN 1974, sáng tác nhạc với bí danh Trần Vọng Kim, Hoàng Nhật Thông) 6 năm tù và Võ Minh Trí (SN 1978, nhạc công, quê Tiền Giang) 4 năm tù cùng về tội tuyên truyền chống phá Nhà nước Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.
Ngoài mức án nêu trên, cả hai bị cáo còn chịu hình phạt bổ sung là bị quản chế 2 năm tại nơi cư trú.
Theo cáo trạng, đầu năm 2011, thông qua internet, đối tượng Vũ Trực (sống tại Mỹ) làm quen với nhiều người Việt Nam, hầu hết là học sinh, sinh viên và những người hoạt động nghệ thuật. Từ đó, Trực chiêu dụ những người này tham dự lớp học lập trình web trên mạng do Trực giảng dạy miễn phí.
Vài tuần đầu tiên, Trực giảng dạy những kiến thức lập trình nhưng sau đó đã lồng ghép vào những nội dung chống phá nhà nước.


Tháng 4-2011, Trực tự thành lập nhóm có danh xưng “Tuổi trẻ yêu nước” do Trực cầm đầu. Mục tiêu của nhóm này là tuyên truyền xuyên tạc chủ trương, chính sách của Đảng, gây mất ổn định chính trị, khi có thời cơ thì nổi dậy xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, lật đổ chế độ.
Vũ Trực đã cung cấp tiền và mua máy móc, phương tiện cho các thành viên nhóm “Tuổi trẻ yêu nước”. Trực đã cho Bình máy tính xách tay và tiền để Bình dẫn các thành viên đi du lịch ở Nha Trang.
Vũ Trực đã tự tạo lập trang “tuoitreyeunuoc.com” để đăng tải nhiều chuyên mục, trong đó có chuyên mục phản ánh những hoạt động của nhóm “Tuổi trẻ yêu nước” và các bài viết của các thành viên. Ngoài ra, tùy theo khả năng và sở trường của từng thành viên, Trực đã hỗ trợ để lập các blog cá nhân đăng những bài viết có nội dung chống phá nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.
Trần Vũ Anh Bình là đối tượng hoạt động đắc lực, ngoài việc tạo lập và quản trị blog “nhacviet.tuoitreyeunuoc.com” đăng những bản nhạc do Bình sáng tác hoặc biên tập, sưu tầm, Bình còn phát tán các bài viết có nội dung chống phá nhà nước; làm, tán phát cờ vàng ba sọc đỏ (cờ Ngụy); cắm và rải truyền đơn có nội dung chống phá nhà nước Việt Nam nhiều nơi tại các tỉnh Thái Nguyên, Long An, Đồng Tháp và TPHCM.
Võ Minh Trí đã sáng tác 2 bài hát có nội dung chống nhà nước gửi cho Vũ Trực để đăng trên webside “tuoitreyeunuoc.com” và móc nối với 3 người để phát triển lực lượng cho nhóm “Tuổi trẻ yêu nước”.
Khi vụ việc được phát hiện, các bị cáo đã tự động giao nộp những tang vật phạm tội, hợp tác với cơ quan an ninh và có đơn xin khoan hồng.
Kiểm tra các thiết bị của Bình, cơ quan an ninh thu được 14 tác phẩm âm nhạc và 4 tài liệu có nội dung chống phá nhà nước. Trong máy tính của Trí, công an phát hiện 3 tác phẩm âm nhạc có nội dung chống phá nhà nước. 
Ph. Dũng

Xét xử nhóm hoạt động chống phá nhà nước bằng internet


TPO-Trần Vũ Anh Bình (38 tuổi, sáng tác nhạc) bị 6 năm tù và Võ Minh Trí (34 tuổi, nhạc công tự do) bị 4 năm tù về tội “tuyên truyền chống nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”
Sáng ngày 30-10, tòa sở thẩm, TAND TPHCM đã đem ra xét xử vụ án “tuyên truyền chống nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam” đối với 2 bị cáo là Trần Vũ Anh Bình (38 tuổi, quê tại TPHCM, làm nghề sáng tác nhạc) và Võ Minh Trí (34 tuổi, quê Tiền Giang, làm nghề nhạc công).
Theo bản cáo trạng thì trong một lần lên mạng để hát karaoke thì Trần Vũ Anh Bình có quen biết với Vũ Trực, bí danh Hồn việt đang cư trú tại Mỹ.
Những lần nói chuyện sau đó, Trực có rủ rê Bình tham gia khóa lập trình trang web miễn phí. Trong quá trình tập cho bình thiết kế trang web thì Trực có lồng ghép những nội dung phản động để minh họa. Bình khai là mình và Trực hay nói chuyện với nhau về âm nhạc.
Thời gian sau, Bình theo học khóa thiết kế web và nhóm có danh xưng là “Tuổi trẻ yêu nước” do Trực thành lập. Mục đích của nhóm này là tuyên truyền chống phá nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Bình còn cho lập trang web “tuoitreyeunuoc…” để các thành viên tham gia sử dụng và liên lạc với nhau.
Biết Bình là một người sáng tác nhạc nên Trực thành lập blog “nhacviet.tuoitreyeunuoc…” và giao cho Bình quản lý. Bình đã sáng tác, biên tập nhiều bài nhạc có nội dung chống phá nhà nước, kích động chia rẽ dân tộc rồi cho đăng lên blog trên.
Tại tòa, Bình đã khai nhận thêm rằng chính mình cùng với Nguyễn Thiện Thành (hiện đã bỏ trốn) có làm cờ của chế độ cũ, truyền đơn có nội dung phản động rồi đem đi phát tán, sau đó quay phim và gửi cho các đối tượng phản động bên ngoài để đăng tải lên các trang mạng nước ngoài.
Về bị cáo Võ Minh Trí cũng đã thừa nhận hết hành vi phạm tội của mình. Trí khai đã sáng tác 2 bài nhạc có nội dung chống phá và cho đăng trên trang web “tuoitreyeunuoc…”.
Sau phần xét hỏi, trước khi vào nghị án, được nói lời sau cùng thì cả hai bị cáo Bình và Trí đều nhận tội, ăn năn hối cải và xin hưởng lượng khoan hồng của pháp luật.
Xét thấy hành vi của các bị cáo là đặc biệt nghiêm trọng, gây nguy hiểm cho xã hội, tạo ra dư luận xấu, ảnh hưởng đến trật tự trị an…Nhưng xét thấy các bị cáo đã ăn năn hối cải, thừa nhận sai trái và hứa không tái phạm, thân nhân các bị cáo đều tốt nên HĐXX xem xét giảm nhẹ hình phạt cho 2 bị cáo: Bị cáo Trần Vũ Anh Bình bị phạt 6 năm tù giam, 2 năm quản chế tại địa phương sau khi mãn hạn tù. Bị cáo Võ Minh Trí bị phạt 4 năm tù giam và 2 năm quản chế.
Các đối tượng có liên quan đến vụ án này: Nguyễn Thiện Thành, Trần Thành, Nguyễn Thiện Khánh đã bỏ trốn, khi bắt được sẽ đem ra xét xử sau.
                                                                                        Khôi Nguyên

Công cụ và cái cớ để can thiệp


QĐND - Trả lời phỏng vấn Đài RFA mới đây, bà dân biểu Hoa Kỳ Lorretta Sanchez - người được các thế lực thù địch phản động tâng bốc là “luôn sát cánh trong vấn đề nhân quyền Việt Nam” và là tác giả của cái “bào thai quái dị” Nghị quyết House Resolution 484, đã nói rằng: “Nghị quyết 484 đặc biệt đề cập trực tiếp đến các Điều 79 và 88 trong Bộ luật Hình sự Việt Nam”. Theo bà dân biểu Lorretta Sanchez, Hoa Kỳ cho rằng: Tội danh “tuyên truyền chống Nhà nước” và “âm mưu lật đổ chế độ” (theo Điều 88 và Điều 79) là hai tội danh bị quốc tế lên án nhiều nhất trong Bộ luật Hình sự Việt Nam với lý do đây là những điều được dùng để “đàn áp các tiếng nói đối lập” và như thế là "vi phạm nhân quyền".
Khi nói ra điều ấy có lẽ bà dân biểu Lorretta Sanchez đã cố tình quên đi một thực tế là tại Hoa Kỳ chính quyền nước này cũng chẳng bao giờ "khuyến khích lật đổ hay phá rối”! Bằng chứng là, Điều 2385 trong "Mỹ quốc pháp điển” đã quy định rằng: "Bất kỳ ai cố ý hô hào, kích động, khuyến khích lật đổ hay phá rối Chính phủ Mỹ và các tổ chức chính quyền cấp dưới đều phải bị tuyên phạt cao nhất tới 20.000USD, hoặc phải ngồi tù 20 năm. Sau khi mãn hạn tù 5 năm cũng không được Chính phủ và các tổ chức khác tin dùng”. Và đây nữa, năm 1798, lo ngại các tư tưởng của cách mạng Pháp có thể lan qua Ðại Tây Dương, Quốc hội Mỹ đã thông qua Ðạo luật Phản loạn quy định: "Việc viết, in, phát biểu hay phổ biến... mọi văn bản sai sự thực, có tính chất xúc phạm hay ác ý chống chính quyền đều là tội…". Thực chất mục đích của Ðạo luật Phản loạn là để ngăn chặn việc tuyên truyền xuyên tạc, kích động chống đối chính quyền.
Nếu bà Lorretta Sanchez cho rằng: Tội danh “tuyên truyền chống Nhà nước” và “âm mưu lật đổ chế độ” (theo Điều 88 và Điều 79) là những điều “mù mờ”..., thì xin hỏi bà những điều luật trên của Hoa Kỳ nên gọi là gì cho xứng?
Với những điều luật của mình, Hoa Kỳ gọi là "tôn trọng nhân quyền", còn cũng những điều luật có nội dung tương tự của Việt Nam thì họ lại cáo buộc là "vi phạm nhân quyền". Người ta chẳng lạ Hoa Kỳ - đất nước luôn tự nhận mình là "tôn trọng nhân quyền" lại luôn có những tiêu chuẩn kép dành cho vấn đề nhân quyền của quốc gia khác. Dù bà dân biểu Lorretta Sanchez có lươn lẹo kiểu gì đi chăng nữa cũng không thể che giấu nổi một sự thật: Nhân quyền chỉ là công cụ để Mỹ thực thi các chính sách phục vụ cho lợi ích của họ. Đó cũng là cái cớ để họ can thiệp vào công việc nội bộ của các quốc gia.
KIM NGỌC