Thứ năm, 26/03/2026 - 05:45
Đại tá, nhà văn PHAN TÙNG SƠN
Xung đột giá trị trong văn hóa là chuyện không mới nhưng chưa bao giờ cũ. Nghị quyết số 80-NQ/TW ngày 7-1-2026 của Bộ Chính trị về Phát triển văn hóa Việt Nam (gọi tắt là Nghị quyết 80) tiếp tục nhấn mạnh vấn đề này, đồng thời đặt ra những yêu cầu mới rất cao về vai trò, vị thế, bản lĩnh của văn nghệ sĩ trong tư duy, định hướng sáng tạo...
Linh hồn văn hóa và những rung chấn xung đột
Nhận định về những xung đột giá trị văn hóa trong thời đại số, Nghị quyết 80 chỉ rõ: “Sự bùng nổ các nền tảng trực tuyến xuyên biên giới kéo theo sự xâm nhập của các yếu tố ngoại lai phản cảm, phi văn hóa gây xung đột giá trị và tác động tiêu cực đến việc gìn giữ và phát huy giá trị lịch sử, truyền thống văn hóa của dân tộc và xây dựng con người Việt Nam phát triển toàn diện trong giai đoạn mới...”.
Xung đột giá trị trong văn hóa là sự va chạm, mâu thuẫn giữa các quan điểm tư tưởng, tư duy, chuẩn mực, phong tục và quan niệm sống, khuynh hướng sáng tạo... Một trong những nguyên nhân dẫn đến xung đột đã được Đảng ta chỉ rõ, đó là sự bùng nổ các nền tảng trực tuyến xuyên biên giới và sự xâm nhập của các yếu tố ngoại lai, phản cảm. Từ sự tác động của môi trường xã hội dẫn đến những xung khắc, khác biệt về tư tưởng, tư duy trong tiếp nhận, xử lý thông tin cũng như mục tiêu, thái độ ứng xử của các chủ thể văn hóa.
Văn học là linh hồn của văn hóa. Khi những xung đột giá trị xảy ra (có thể dẫn đến bùng phát) trong lĩnh vực này sẽ tạo ra những rung chấn, để lại dư âm, hệ lụy dai dẳng cho môi trường văn hóa, ảnh hưởng tiêu cực đến nền tảng tư tưởng của Đảng. Những tranh cãi gay gắt trên không gian mạng xung quanh một số tác phẩm văn học thời gian gần đây là những dẫn chứng điển hình. Trong sự xung đột giá trị ấy, chúng ta thấy dư luận phân rõ hai khuynh hướng. Một bộ phận nhà văn và công chúng văn học ra sức cổ xúy, tôn vinh, đề cao các giá trị theo hướng sính ngoại. Họ vin vào cớ đất nước hội nhập quốc tế sâu rộng, cần căn cứ vào những đánh giá của dư luận quốc tế từ bên ngoài để định giá trị tác phẩm. Sự sính ngoại này vô hình trung coi nhẹ yếu tố văn hóa nền tảng, bản sắc dân tộc. Đặc biệt, không ít giải thưởng mang danh “quốc tế”, nhưng thực chất là của các tổ chức có tư tưởng thù địch với cách mạng Việt Nam. Ở đó, họ chỉ lợi dụng văn học để thực hiện mưu đồ chính trị, chống phá Đảng, chống phá đất nước. Ở chiều ngược lại, một bộ phận lại phê phán tác phẩm văn học theo kiểu phủ nhận sạch trơn, coi sự ảnh hưởng từ bên ngoài là “rác” văn hóa, cần loại bỏ.
![]() |
Xét một cách công bằng, khách quan, cả hai khuynh hướng trên đều mang tính cực đoan. Trong một số trường hợp, nó đẩy xung đột giá trị lên mức phản kháng, đối đầu, gây hệ lụy cho môi trường văn hóa và nền tảng tư tưởng của Đảng. Trong thời đại các nền tảng số bùng nổ mạnh mẽ, sự xung đột giá trị trong văn học nếu không được hóa giải kịp thời tất yếu sẽ dẫn đến những rung chấn văn hóa. Và đây chính là mảnh đất cho những mầm mống tư tưởng lệch lạc nảy sinh, kéo theo sự suy thoái về tư tưởng chính trị, tạo môi trường để các thế lực thù địch công kích, xuyên tạc, lôi kéo, phá hoại nền tảng tư tưởng của Đảng.
Nhìn lại một cách hệ thống, bằng phương pháp tư duy biện chứng, chúng ta thấy, Nghị quyết 80 là sự kế thừa, phát triển, cụ thể hóa đường lối văn hóa của Đảng trong tình hình mới. Từ Nghị quyết Trung ương 5 khóa VIII đến Hội nghị văn hóa toàn quốc năm 2021 và nay là Nghị quyết 80, Đảng ta luôn nhất quán mục tiêu xây dựng nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc. Đây là chiến lược cốt lõi, lâu dài. Đất nước càng hội nhập quốc tế sâu rộng càng phải coi trọng yếu tố nền tảng. Bản sắc dân tộc chính là tấm “căn cước” trong môi trường hội nhập. Mọi hành vi coi nhẹ, chối bỏ, phủ nhận bản sắc dân tộc đều là biểu hiện của suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, cần được nhận diện và đấu tranh ngăn chặn từ sớm, từ xa, từ nơi xuất phát.
Như vậy, để giải quyết xung đột giá trị thì mọi tranh luận đều phải dựa vào, bám vào chính hệ giá trị cốt lõi của văn hóa dân tộc. Đây chính là vị “trọng tài” công minh, công bằng nhất. Quy luật của văn hóa là vận động, giao thoa, tiếp biến. Trong tiến trình ấy, văn hóa có cơ chế tự đào thải những thứ phi văn hóa, phản văn hóa và sàng lọc, chưng cất những giá trị tiến bộ, đậm đà bản sắc. Lịch sử văn học cho thấy, những tác phẩm đỉnh cao, có sức sống vượt thời gian, xuyên biên giới, đều được xây dựng từ chính nền tảng văn hóa dân tộc.
Kỳ vọng của Đảng và bản lĩnh nhà văn
Thực tiễn lịch sử cho thấy, mỗi thời kỳ đất nước phát triển mạnh mẽ đều gắn liền với sự phát triển rực rỡ về văn hoá, trong đó có sứ mệnh vẻ vang của văn học. Nghị quyết Đại hội XIV của Đảng đã hoạch định những mục tiêu, định hướng chiến lược phát triển đất nước trong nhiệm kỳ 5 năm (2026-2031) và tầm nhìn đến năm 2045, đưa Việt Nam trở thành quốc gia phát triển, thu nhập cao, hùng cường, thịnh vượng, hạnh phúc. Mục tiêu này gắn liền với phát triển nền kinh tế tri thức, kinh tế số, đổi mới sáng tạo, nâng cao năng suất lao động và vị thế thương hiệu quốc gia trên trường quốc tế. Nghị quyết 80 đề ra các mục tiêu, giải pháp và định hướng chiến lược phát triển công nghiệp văn hóa, trong đó Đảng ta đặt niềm tin và kỳ vọng lớn vào nền văn học và đội ngũ nhà văn. Đảng, Nhà nước có cơ chế, chính sách đặt hàng sáng tạo các công trình văn hoá, tác phẩm văn học, nghệ thuật có giá trị cao về tư tưởng, nội dung và nghệ thuật, xứng tầm với nền văn hoá Việt Nam trong kỷ nguyên mới. Cùng với đó là tập trung xây dựng các luật về hoạt động nghệ thuật, văn học, bản quyền tác giả, công nghiệp văn hoá... theo hướng kiến tạo, khơi thông nguồn lực cho phát triển văn hoá...
Cụ thể hóa định hướng của Đảng về phát triển văn học Việt Nam, Chính phủ đã ban hành Nghị định số 350/2025/NĐ-CP, quy định về khuyến khích phát triển văn học. Những chuyển động mạnh mẽ về quan điểm, chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước về phát triển văn học cho thấy sự kỳ vọng rất lớn của đất nước đối với đội ngũ nhà văn Việt Nam đương đại.
Nhất quán tinh thần lấy “xây” để “chống” trong xây dựng, chỉnh đốn Đảng, yêu cầu đặt ra rất cao đối với nền văn học đương đại và đội ngũ nhà văn Việt Nam không chỉ là lao động sáng tạo mà còn ở ý thức chính trị, bản lĩnh nghề nghiệp. Trong môi trường hội nhập, xung đột giá trị là hiện tượng bình thường của đời sống xã hội. Tuy nhiên, khi xung đột giá trị trong văn học khởi nguồn từ lập trường tư tưởng, ý thức chính trị của nhà văn thì hiện tượng bình thường rất dễ biến thành bất thường và diễn biến phức tạp.
Tại cuộc tọa đàm về văn học ở TP Hồ Chí Minh vừa qua, có một nhà văn nêu ý kiến: Con đường của văn học là xuyên biên giới. Muốn có tác phẩm đỉnh cao thì nhà văn phải được tự do sáng tạo, hoàn toàn không chịu bất cứ sự định hướng nào. Chỉ khi thoát khỏi mọi rào cản tư tưởng, nhà văn mới có thể tạo ra tác phẩm mang tầm thời đại... Thực ra, những quan điểm này không mới. Trong 40 năm đất nước đổi mới, trên các diễn đàn văn học, đâu đó chúng ta vẫn bắt gặp những ý kiến tương tự. Thậm chí, không ít tác giả đã công khai đi ngược lại lợi ích quốc gia, dân tộc, đòi được thành lập hội nọ, nhóm kia hoạt động độc lập, đứng ngoài khuôn khổ pháp luật và hệ sinh thái văn học cách mạng. Tuy nhiên, nhìn nhận một cách thấu đáo thì đó chỉ là một kiểu ngụy biện. Chính vì vậy, sau khi nhà văn nọ nêu ý kiến, đã có ngay một số nhà văn phản biện, khẳng định rõ thực tế không thể có một nền văn học nào tồn tại và phát triển tự do kiểu vô khuynh hướng, vô lập trường, vô tổ chức. Điều đáng bàn là nếu những quan điểm lệch lạc ấy không được góp ý phê bình và người nêu quan điểm không có thái độ cầu thị, tiếp thu thì chính ở đó sẽ tạo ra sự xung đột giá trị. Xung đột ngay từ trong tư duy và ý đồ sáng tạo của nhà văn.
Trong bối cảnh mới, Đảng ta coi trọng phát huy vai trò nền tảng của văn hoá trong việc hình thành bản lĩnh, "sức đề kháng" trước các tác động phức tạp và lệch chuẩn của văn hoá ngoại lai; giữ gìn thuần phong mỹ tục, vun đắp niềm tự hào và khát vọng cống hiến vì sự phát triển của đất nước. Bản lĩnh nhà văn thể hiện trước hết ở tư duy, mục đích lao động sáng tạo. Tác phẩm văn học, dù theo phong cách nào, trường phái nào, trào lưu nào, khuynh hướng nào... cũng phải đặt lợi ích quốc gia, dân tộc lên trên hết, trước hết. Mọi khám phá, đổi mới, đột phá trong ý tưởng và hành trình sáng tạo đều phải đi từ cái tâm phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân. Có được điều đó, chính nhà văn là chủ thể tự do trong hệ sinh thái sáng tạo, cống hiến. Và trong hệ sinh thái ấy, những xung đột giá trị (nếu có) sẽ được hóa giải một cách văn hóa, văn minh và rất văn học...

Nghị quyết 80-NQ/TW ra đời vào đầu năm 2026 như một "kim chỉ nam" kịp thời giữa lúc con thuyền văn hóa Việt Nam đang vươn ra biển lớn nhưng cũng đầy rẫy sóng dữ từ các nền tảng trực tuyến xuyên biên giới. Tôi đặc biệt tâm đắc với nhận định về việc coi bản sắc dân tộc là tấm “căn cước” trong hội nhập. Thực tế, sự bùng nổ của không gian mạng đã xóa nhòa biên giới địa lý, nhưng nếu xóa nhòa cả biên giới văn hóa, chúng ta sẽ tự đánh mất chính mình. Những xung đột giá trị hiện nay không chỉ là sự va chạm giữa cũ và mới, mà là cuộc chiến bảo vệ linh hồn dân tộc trước các yếu tố ngoại lai phản cảm.
Trả lờiXóaViệc một bộ phận công chúng và nghệ sĩ quá sính ngoại, lấy các giải thưởng quốc tế có động cơ chính trị làm thước đo giá trị tác phẩm là một biểu hiện đáng lo ngại của sự suy thoái tư tưởng. Chúng ta cần hiểu rằng, một tác phẩm muốn vươn tầm thế giới trước hết phải mang đậm hơi thở của mảnh đất đã sinh ra nó. Những giá trị "xuyên biên giới" thực thụ không đến từ việc sao chép phương Tây hay phủ nhận truyền thống, mà đến từ sự chưng cất những tinh hoa dân tộc bằng tư duy hiện đại.
Để hóa giải những "rung chấn" văn hóa, chúng ta không thể dùng sự cực đoan. Phê phán kiểu phủ nhận sạch trơn hay cổ xúy vô điều kiện đều là những con đường dẫn đến ngõ cụt. Vị "trọng tài" công minh nhất chính là hệ giá trị cốt lõi của dân tộc. Khi nhà văn sáng tạo bằng cái tâm phụng sự Tổ quốc, tác phẩm của họ tự khắc sẽ có sức đề kháng trước các luồng văn hóa độc hại, trở thành một phần của hệ sinh thái văn học cách mạng văn minh và bền vững.
Bình luận về vấn đề tự do sáng tạo mà bài viết đề cập, tôi cho rằng quan điểm "nhà văn không cần sự định hướng nào" là một kiểu ngụy biện nguy hiểm và thiếu thực tế. Trong lịch sử văn học thế giới, không có một nền văn học đỉnh cao nào tồn tại lơ lửng ngoài các giá trị chính trị - xã hội của quốc gia đó. Tự do sáng tạo là quyền năng của nghệ sĩ, nhưng tự do đó phải gắn liền với trách nhiệm công dân. Một tác phẩm dù có bút pháp tân kỳ đến đâu mà đi ngược lại lợi ích dân tộc, gây chia rẽ khối đại đoàn kết thì cũng chỉ là một thứ "rác" văn hóa mang vỏ bọc nghệ thuật.
Trả lờiXóaNghị quyết 80 và Nghị định 350/2025/NĐ-CP đã mở ra một hành lang pháp lý rất thông thoáng, mang tính kiến tạo để khơi thông nguồn lực cho đội ngũ văn nghệ sĩ. Đảng và Nhà nước không hề áp đặt khuôn mẫu cứng nhắc, mà đang đặt hàng những tác phẩm "xứng tầm kỷ nguyên mới". Điều này đòi hỏi nhà văn phải có bản lĩnh chính trị vững vàng để nhận diện được những âm mưu lợi dụng văn chương để chống phá Đảng của các thế lực thù địch.
Bản lĩnh của người cầm bút năm 2026 không chỉ nằm ở kỹ thuật viết, mà còn ở khả năng khước từ những cám dỗ danh ảo từ các tổ chức quốc tế thiếu thiện chí. Khi cầm bút với mục đích cao đẹp là xây dựng con người Việt Nam phát triển toàn diện, nhà văn sẽ tìm thấy sự tự do đích thực. Đó là sự tự do trong tâm thế của một người làm chủ văn hóa, dùng ngòi bút để kiến tạo tương lai cho đất nước chứ không phải để gieo rắc sự hoang mang hay xung đột giá trị.
Bài viết đã chỉ ra một hướng đi rất đúng đắn trong việc giải quyết xung đột văn hóa: chính là lấy "xây" để "chống". Thay vì chỉ tập trung bài trừ các yếu tố ngoại lai, chúng ta cần tập trung xây dựng những tác phẩm văn học nghệ thuật có giá trị tư tưởng và nghệ thuật cao để "lấn át" các xu hướng lệch lạc. Sự kỳ vọng của Đảng vào đội ngũ nhà văn trong nhiệm kỳ 2026-2031 là rất lớn, bởi văn học chính là nền tảng hình thành nên sức đề kháng tinh thần của mỗi cá nhân trước các "virus" văn hóa độc hại trên không gian mạng.
Trả lờiXóaTrong bối cảnh đất nước hướng tới tầm nhìn 2045, việc phát triển công nghiệp văn hóa gắn liền với kinh tế số là tất yếu. Tuy nhiên, nếu không có một nền tảng tư tưởng vững chắc, chúng ta rất dễ bị cuốn theo các trào lưu bề nổi mà bỏ quên chiều sâu văn hóa dân tộc. Những tranh cãi trên mạng xã hội về các tác phẩm văn học gần đây chính là bài học nhãn tiền. Nó cho thấy nếu chúng ta không chủ động định hướng và giáo dục thẩm mỹ, những mầm mống tư tưởng lệch lạc sẽ rất dễ nảy sinh từ những khe hở của sự xung đột giá trị.
Tôi tin rằng, với những chính sách khuyến khích sáng tạo mới nhất, các nhà văn chân chính sẽ có thêm động lực để cống hiến. Một hệ sinh thái văn hóa lành mạnh là nơi mà mọi sự đổi mới đều đi từ cái tâm trong sáng. Khi mỗi tác phẩm là một viên gạch xây dựng niềm tự hào dân tộc, chúng ta sẽ tạo ra một bức tường thành vững chãi ngăn chặn mọi sự xâm nhập của các yếu tố phản cảm. Sự đồng lòng giữa Đảng, Nhà nước và đội ngũ trí thức nghệ sĩ chính là chìa khóa để văn hóa thực sự trở thành động lực phát triển hùng cường.