
Văn Khoa
Cứ mỗi khi Đảng ta chuẩn bị tiến hành Đại hội Đại biểu toàn quốc thì các thế lực thù địch, các phần tử cơ hội chính trị lại liên tiếp tung lên mạng xã hội và đăng tải ở một số tờ báo bằng tiếng Việt ở nước ngoài những luận điệu sai trái nhằm chống phá Đảng và Nhà nước ta, hòng làm mất lòng tin của quần chúng vào Đảng và Nhà nước ta. Gần đây, các thế lực thù địch và các phần tử cơ hội chính trị tung lên mạng xã hội tuyên truyền luận điệu: “ở quốc gia mà chỉ có một đảng duy nhất lãnh đạo như Việt Nam thì không có dân chủ, sẽ đưa đất nước, dân tộc đi vào ngõ cụt”!
Phải chăng chế độ một đảng cầm quyền là mất dân chủ. Nếu chỉ nhìn vào hiện tượng thì đã có lúc, có nơi một số đảng cầm quyền ở các nước xã hội chủ nghĩa Liên Xô và Đông Âu có tình trạng mất dân chủ trong nội bộ đảng và trong quá trình lãnh đạo đất nước, dẫn tới sự sụp đổ của mô hình chủ nghĩa xã hội hiện thực ở các nước này vào những năm 90 của thế kỷ XX. Với cách nhìn khách quan, biện chứng và tinh thần học hỏi, Đảng ta đã nhận ra điều này và coi đó là một bài học trong quá trình lãnh đạo đất nước, như V.I. Lênin đã khẳng định: Quan liêu và xa dân là một nguy cơ của bất cứ đảng cầm quyền nào; nhưng sẽ là sai lầm, nếu chỉ nhìn vào hiện tượng đơn lẻ mà suy ra bản chất của chế độ.
Dân chủ xuất hiện cùng với sự xuất hiện của nhà nước, do đó không bao giờ có một thứ dân chủ “thuần túy”, dân chủ bao giờ cũng mang bản chất giai cấp sâu sắc. Nền dân chủ vô sản gắn chặt với cuộc đấu tranh vì chủ nghĩa xã hội, cho nên, nó chỉ thể được thực hiện bằng con đường thiết lập quyền lãnh đạo của giai cấp vô sản đối với toàn thể xã hội thông qua đội tiền phong của nó là Đảng Cộng sản. Chỉ có giai cấp vô sản và đội tiền phong của mình với cơ sở xã hội rộng lớn là quảng đại nhân dân lao động và mục tiêu giải phóng giai cấp, giải phóng lao động, giải phóng xã hội và giải phóng con người mới có khả năng thiết lập được một nền chuyên chính vừa đảm bảo dân chủ cũng như các lợi ích căn bản khác của đông đảo quần chúng lao động, vừa triệt tiêu mọi khả năng phục hồi chế độ bóc lột và nô dịch.
Đa nguyên chính trị và đa đảng đối lập là nét đặc trưng của thể chế chính trị tư sản trên thế giới hiện nay. Nói chung, ở các nước tư bản, về hình thức thì các đảng chính trị đều “tự do”, “bình đẳng” trong cuộc đấu tranh nghị trường và đều có khả năng trở thành đảng cầm quyền, nhưng trong thực tế thì chỉ có các đảng lớn, có thế lực, được sự hậu thuẫn của các tập đoàn tư bản độc quyền mới có khả năng chiến thắng. Mặt khác, chế độ đa đảng ở phương Tây, xét trong thực chất, cũng là dựa trên cơ sở nhất nguyên chính trị, vì tất cả các đảng cánh hữu đều nhằm phục vụ chế độ tư bản.
Tính giai cấp của nền dân chủ phương Tây được thể hiện thông qua vị trí của tiền bạc ngày càng trở thành yếu tố quyết định trong đời sống chính trị. Cái gọi là “nền dân chủ Mỹ” chỉ là nền dân chủ của nhà giàu. Tờ Thời báo Tài chính (Anh) ngày 25-11-2000 viết: “cuộc bầu cử năm 2000 đã cho thấy rõ nền dân chủ Mỹ có thể bán cho những người trả giá cao nhất”. Có thể gọi đó là nền dân chủ đấu giá. Tờ Thế giới (Tây Ban Nha) cùng ngày 25-11-2000 đã ví thói mê tiền như là “căn bệnh ung thư của nền dân chủ Mỹ”. Một chính quyền được tạo lập bởi đồng tiền thì tất yếu phải hướng đến phục vụ những kẻ nhiều tiền, chứ không thể là “một chính quyền của tất cả mọi người” mà các lý luận gia tư sản của họ rêu rao.
Như vậy, dân chủ hay không dân chủ không phụ thuộc vào số lượng các đảng chính trị, vào việc có áp dụng hay không áp dụng chế độ đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập. Trong từng thời điểm cụ thể, Nhà nước nói riêng và xã hội nói chung đều phải do một đảng lãnh đạo. Có hay không có dân chủ, dân chủ được thực hiện ở trình độ cao hay thấp, tất cả phụ thuộc vào bản chất của đảng cầm quyền, chứ không phụ thuộc vào số lượng nhiều hay ít các đảng phái chính trị.
Ở nước ta, thực hiện quyền làm chủ của nhân dân, phát huy dân chủ xã hội chủ nghĩa là quy luật hình thành, phát triển, là tôn chỉ, mục đích hoạt động của nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo, là người đại diện chân chính duy nhất cho lợi ích và nguyện vọng của nhân dân lao động trong cuộc đấu tranh bảo vệ quyền sống, quyền tự do, dân chủ và hạnh phúc của nhân dân. Đó là các quyền: sử dụng tư liệu sản xuất, quyền có công ăn việc làm, quyền học tập và hưởng thụ văn hóa, quyền tham gia quản lý nhà nước, giám sát cán bộ, đảng viên, công chức và cơ quan nhà nước, quyền đóng góp ý kiến vào các chủ trương, chính sách, pháp luật, bày tỏ ý kiến về các hiện tượng tích cực và tiêu cực trong đời sống xã hội… Vì vậy, luận điệu cho rằng, “một quốc gia chỉ có một đảng duy nhất lãnh đạo như Việt Nam thì không có dân chủ” là không có căn cứ, thậm chí là phản khoa học, vì thực tế ở Việt Nam hiện nay đang chứng minh điều ngược lại.
Các thế lực thù địch, các phần tử cơ hội chính trị tuyên truyền luận điệu trên đây nhằm mục đích hạ thấp uy tín của Đảng và Nhà nước ta, tiến tới xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với Nhà nước và xã hội. Đặc biệt, trong thời điểm diễn ra Đại hội đảng các cấp tiến tới Đại hội đảng toàn quốc lần thứ XIV của Đảng và trong tình hình tinh gọn bộ máy, sắp xếp lại đơn vị hành chính “sắp xếp lại giang sơn” hiện nay, các thế lực thù địch và các phần tử cơ hội chính trị càng điên cuồng chống phá. Trong đó, chúng sử dụng các trang mạng xã hội để tập trung đả phá hệ thống lý luận và nền tảng tư tưởng của Đảng, phủ nhận chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, tuyên truyền, phá hoại việc thực hiện đường lối chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước. Chúng tăng cường tuyên truyền những thông tin sai lệch nhằm kích động nhân dân đòi xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, xóa bỏ điều 4 Hiến pháp nhằm tạo cơ hội cho các nước tư bản phương Tây dễ dàng thực hiện mưu đồ chính trị của chúng. Chúng đưa ra các tuyên bố về tôn giáo, nhân quyền ở Việt Nam trái với thực tế để cho rằng, chế độ một đảng lãnh đạo ở Việt Nam hiện nay đang bóp nghẹt “dân chủ”, làm cho nhân dân bị áp bức, bóc lột, gây ra tình trạng quan liêu, tham nhũng, làm cho đất nước đi vào “ngõ cụt”. Đáng chú ý sự cấu kết, móc nối giữa các phần tử chống đối ở trong nước và ngoài nước ngày càng rõ nét, nhiều đối tượng trong nước đã nhận tiền tài trợ của cá nhân, tổ chức quốc tế để tiến hành các hoạt động phá hoại tư tưởng, biểu tình, bạo động.
Tình hình thế giới, khu vực và trong nước trong những năm tới có thể sẽ có những diễn biến phức tạp, đặc biệt là những biến động về kinh tế và an ninh chính trị ở các nước, do đó, các thế lực thù địch vẫn tiếp tục tiến hành những hoạt động chống phá Đảng, Nhà nước và cách mạng nước ta nhằm phủ định vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, gây mâu thuẫn, chia rẽ trong nội bộ để thực hiện mưu đồ chính trị của chúng bằng các phương thức, thủ đoạn ngày càng tinh vi, xảo quyệt.
Bằng các phương thức, thủ đoạn khác nhau các thế lực thù địch đang tìm mọi cách tuyên truyền tư tưởng sai trái, thù địch để chống phá cách mạng nước ta, làm suy yếu vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam để ngày càng phụ thuộc vào các nước tư bản phương Tây. Luận điệu “một đảng duy nhất lãnh đạo thì không có dân chủ, sẽ đưa đất nước, dân tộc đi vào ngõ cụt” rõ ràng là đi ngược lại với thực tế và chính nghĩa cần kiên quyết đấu tranh, bác bỏ./.
Cứ mỗi kỳ Đại hội Đảng đến gần, chúng ta lại chứng kiến sự gia tăng các hoạt động chống phá, bôi nhọ của các thế lực thù địch, phản động và phần tử cơ hội chính trị nhằm hạ thấp uy tín của Đảng Cộng sản Việt Nam, gieo rắc hoài nghi trong quần chúng nhân dân. Luận điệu xuyên tạc rằng “một quốc gia chỉ có một đảng duy nhất lãnh đạo như Việt Nam thì không có dân chủ, sẽ đưa đất nước đi vào ngõ cụt” thực chất chỉ là trò cũ rích, nhưng lại nguy hiểm ở chỗ được núp bóng những ngôn từ “tự do”, “dân chủ” khiến một bộ phận người dân nhẹ dạ cả tin. Thực tiễn cách mạng Việt Nam suốt gần 80 năm qua đã chứng minh, chính dưới sự lãnh đạo duy nhất, đúng đắn của Đảng Cộng sản Việt Nam, đất nước ta mới giành lại độc lập dân tộc, bảo vệ chủ quyền thiêng liêng, đổi mới, phát triển và vươn lên mạnh mẽ như ngày nay.
Trả lờiXóaDân chủ không nằm ở số lượng đảng phái, mà ở bản chất của chính quyền cầm quyền, ở việc quyền làm chủ của nhân dân có được tôn trọng và phát huy hay không. Thực tế ở Việt Nam đã chứng minh rõ ràng, Nhà nước của chúng ta – do Đảng lãnh đạo – luôn đặt mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh” làm kim chỉ nam. Người dân Việt Nam ngày nay được quyền tham gia xây dựng luật pháp, phản biện chính sách, bày tỏ ý kiến qua nhiều kênh khác nhau; được tạo cơ hội học tập, làm việc, thụ hưởng thành quả phát triển; có quyền giám sát, góp ý cán bộ, đảng viên… Điều đó hoàn toàn khác với thứ “dân chủ đấu giá” ở nhiều nước phương Tây, nơi tiền bạc của các tập đoàn tài phiệt mới quyết định ai lên, ai xuống.
Những luận điệu đòi “đa đảng đối lập” chỉ là cái cớ để xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng, phá vỡ sự ổn định chính trị, làm suy yếu đất nước, phục vụ cho âm mưu “diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch. Chúng ta cần nhận diện rõ thủ đoạn này, kiên quyết đấu tranh, không để các thế lực ấy lừa mị, chia rẽ khối đoàn kết toàn dân tộc. Càng trong thời điểm chuẩn bị Đại hội XIV, tinh thần cảnh giác của cán bộ, đảng viên và nhân dân càng phải được nâng cao. Tin tưởng rằng, dưới sự lãnh đạo của Đảng, đất nước Việt Nam sẽ tiếp tục kiên định con đường đã chọn, xây dựng nền dân chủ xã hội chủ nghĩa thực chất, hiệu quả, vì hạnh phúc của nhân dân, không bao giờ rơi vào “ngõ cụt” như những kẻ chống phá đang rêu rao. Đây cũng là trách nhiệm của mỗi chúng ta: kiên định niềm tin, bảo vệ Đảng, bảo vệ chế độ, bảo vệ chính nghĩa cách mạng.
Những ngày này, khi cả nước đang tích cực chuẩn bị cho Đại hội XIV của Đảng, không khó nhận thấy các thế lực thù địch, phản động lại gia tăng các hoạt động xuyên tạc, bịa đặt, gieo rắc tâm lý hoài nghi trong nhân dân. Một trong những luận điệu mà chúng rêu rao là “quốc gia chỉ có một đảng duy nhất lãnh đạo như Việt Nam thì không có dân chủ, sẽ đưa đất nước vào ngõ cụt”. Đây thực chất chỉ là một chiêu bài cũ kỹ, trá hình dưới danh nghĩa “đa nguyên, đa đảng” để hòng phá hoại nền tảng tư tưởng của Đảng Cộng sản Việt Nam, phủ nhận những thành tựu to lớn mà nhân dân ta đã đạt được dưới sự lãnh đạo của Đảng.
Trả lờiXóaThực tiễn lịch sử đã chứng minh rằng, chính sự lãnh đạo duy nhất, thống nhất của Đảng Cộng sản mới là nhân tố quyết định để quy tụ sức mạnh toàn dân tộc, vượt qua mọi thử thách gian khổ, giành độc lập dân tộc, thống nhất đất nước và xây dựng xã hội ngày càng văn minh, tiến bộ. Dân chủ không nằm ở con số các đảng phái, mà cốt lõi là quyền làm chủ thực chất của nhân dân có được bảo đảm hay không. Hiến pháp Việt Nam, các luật pháp và thực tiễn đã khẳng định quyền công dân, quyền tham gia quản lý nhà nước, quyền bày tỏ ý kiến, giám sát, phản biện của nhân dân… được mở rộng chưa từng có, đúng với tinh thần dân chủ xã hội chủ nghĩa.
Còn cái gọi là “đa đảng” ở một số nước chỉ là trò chơi quyền lực của những nhóm tài phiệt, nơi mà đồng tiền chi phối chính trị, luật pháp và cả công lý, còn lợi ích của nhân dân lao động bị bỏ rơi. Chế độ của chúng ta lấy nhân dân làm gốc, lấy phục vụ nhân dân làm mục tiêu, đó mới là bản chất cao nhất của dân chủ. Vì vậy, mọi luận điệu đòi xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng thực chất là âm mưu phá hoại nền tảng chính trị, gây rối loạn xã hội, dẫn đất nước đến cảnh chia rẽ, nội chiến, phụ thuộc bên ngoài. Mỗi cán bộ, đảng viên và nhân dân cần tỉnh táo, kiên quyết đấu tranh với các luận điệu phản động này, đồng thời tiếp tục đồng hành cùng Đảng xây dựng đất nước giàu mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh đúng như nguyện vọng của nhân dân.
Trong bối cảnh toàn Đảng, toàn dân đang tập trung trí tuệ và quyết tâm để chuẩn bị cho Đại hội XIV, các thế lực thù địch, phản động lại tung ra những luận điệu cũ rích, nhưng được nguỵ trang tinh vi hơn, như “một đảng lãnh đạo thì không có dân chủ, sẽ đưa đất nước vào ngõ cụt”. Luận điệu này vừa sai trái, vừa phản khoa học và đặc biệt nguy hiểm vì đánh thẳng vào niềm tin chính trị của nhân dân, hòng gây ra tâm lý hoang mang, nghi ngờ, chia rẽ khối đoàn kết toàn dân.
Trả lờiXóaSự thật hiển nhiên là dân chủ không phải là trò chơi đếm đảng phái. Chỉ có đảng nào đại diện chân chính cho lợi ích của nhân dân, vì nhân dân, do nhân dân mà lãnh đạo đất nước thì mới thực sự mang lại dân chủ, tự do, hạnh phúc cho toàn xã hội. Ở Việt Nam, quyền làm chủ của nhân dân không chỉ là khẩu hiệu, mà được thể hiện cụ thể qua quyền bầu cử, ứng cử, đóng góp ý kiến vào các quyết sách quan trọng của đất nước, giám sát hoạt động của cơ quan nhà nước, của cán bộ, đảng viên, tham gia xây dựng Đảng, xây dựng chính quyền… Đó chính là nền dân chủ xã hội chủ nghĩa, thực chất và hiệu quả, chứ không phải là thứ “dân chủ hình thức” vốn bị đồng tiền thao túng như ở nhiều nước tư bản.
Những kẻ đang rêu rao luận điệu đa nguyên, đa đảng thực chất chỉ nhằm xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, gây rối loạn, mở đường cho các thế lực bên ngoài can thiệp, làm suy yếu đất nước, biến Việt Nam thành con cờ trong bàn cờ địa chính trị của họ. Thực tiễn hàng chục năm qua đã chứng minh con đường Đảng Cộng sản Việt Nam lựa chọn là đúng đắn, phù hợp với nguyện vọng của nhân dân, được nhân dân đồng tình, ủng hộ và bảo vệ. Trách nhiệm của mỗi chúng ta là kiên quyết đấu tranh, vạch trần bản chất phản động, phi lý của những luận điệu sai trái đó, đồng thời tiếp tục giữ vững niềm tin vào sự lãnh đạo của Đảng, cùng nhau xây dựng và bảo vệ vững chắc nền dân chủ xã hội chủ nghĩa mà chúng ta đang ngày càng hoàn thiện.