Thứ Hai, 04/08/2025, 06:20
Vừa qua, tình cờ tôi đọc bài viết “Một mối quan hệ lệ thuộc tai hại giữa an ninh và chế độ”, tác giả ghi tên Chu Tuấn Anh, đăng trên trang “Tập hợp dân chủ đa nguyên” ngày 18/7/2025. Tôi nhận thấy, bài viết là một chuỗi công kích cay độc nhằm vào lực lượng an ninh và ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam, với ngôn từ cực đoan và suy diễn lệch lạc, phiến diện.
Thực chất, sau lớp ngôn từ tưởng như quan tâm đến vận mệnh đất nước, bài viết đó chứa đựng những luận điệu xuyên tạc, gieo rắc thù hận và kích động chia rẽ. Vì thế, tôi cho rằng cần vạch trần và phản bác thẳng thắn bài viết nói trên với các nội dung sau:
Thứ nhất, không thể suy diễn ác ý để vu khống cả một lực lượng vì định kiến chính trị. Chu Tuấn Anh mở đầu bài viết bằng những cáo buộc gay gắt như “an ninh nợ máu”, “giam cầm 400 tù nhân chính trị”, “đàn áp nhân phẩm”… mà không đưa ra bất kỳ chứng cứ nào. Đây rõ ràng là kiểu “gắp lửa bỏ tay người” nhằm khoác lên lực lượng Công an chiếc áo oan sai. Trong khi đó, lực lượng này đang ngày đêm nỗ lực gìn giữ an ninh quốc gia, đảm bảo trật tự xã hội, bảo vệ cuộc sống bình yên của nhân dân. Những người mà tác giả gọi là “tù nhân chính trị” thực chất là những đối tượng vi phạm pháp luật, phạm tội, có hành vi chống phá Đảng, Nhà nước, tuyên truyền xuyên tạc, kích động bạo lực hoặc lợi dụng quyền tự do dân chủ để xâm phạm lợi ích quốc gia, dân tộc, xâm phạm quyền và lợi ích hợp pháp của cá nhân, tổ chức.
Không thể đánh tráo khái niệm giữa “chính kiến” với hành vi vi phạm pháp luật bởi nếu không sẽ biến xã hội thành nơi kẻ gây rối, phạm pháp lại được ca ngợi là “người hùng”, là “nạn nhân bị đàn áp”!
Thứ hai, bài viết gán ghép, xuyên tạc về mối quan hệ giữa lực lượng an ninh và lãnh đạo Đảng với những luận điệu chia rẽ nguy hiểm. Việc mô tả mối quan hệ giữa lực lượng an ninh và lãnh đạo Đảng như một kiểu “lệ thuộc, cộng sinh” chẳng qua là thủ đoạn cổ súy tư tưởng ngờ vực nội bộ. Trong thực tế, lực lượng CAND Việt Nam là lực lượng vũ trang trọng yếu, đặt dưới sự lãnh đạo trực tiếp, tuyệt đối về mọi mặt của Đảng – một sự gắn bó kỷ luật, vì lý tưởng chứ không phải quan hệ mặc cả quyền lực. Không có chuyện ai “trông chờ vào ai”, càng không có chuyện lực lượng Công an “thao túng chính trường” như tác giả ám chỉ. Từ năm 2021 đến nay, Đảng Cộng sản Việt Nam đã tổ chức nhiều kỳ hội nghị Trung ương, các kỳ họp Quốc hội định kỳ và đột xuất để quyết định các vấn đề quan trọng. Những cán bộ sai phạm, dù là ai, ở vị trí nào cũng được làm rõ và bị xử lý nghiêm minh – điều đó không xảy ra ở những nơi mà dân chủ chỉ là hình thức làm bình phong che đậy cho lợi ích nhóm.
Thứ ba, xuyên tạc tình hình kinh tế – môi trường để bóp méo vai trò lãnh đạo là cách đánh tráo bản chất. Bài viết cáo buộc rằng, lãnh đạo “bức tử môi trường”, “xẻ núi rừng”, “tàn phá đất nước” – nhưng lại không nhìn nhận những chính sách cụ thể đã và đang được triển khai mạnh mẽ nhằm phát triển bền vững. Việt Nam là quốc gia đang tích cực thực hiện cam kết đạt phát thải ròng bằng 0 vào năm 2050. Hàng loạt chính sách như Luật Bảo vệ môi trường, Chiến lược tăng trưởng xanh và năng lượng tái tạo… được đẩy mạnh thực hiện cho thấy tinh thần trách nhiệm cao của Nhà nước đối với thiên nhiên và thế hệ tương lai.
Về kinh tế, có thể nói rằng “cây ngay không sợ chết đứng”. Việt Nam thu hút hơn 15 tỷ USD vốn FDI chỉ trong 6 tháng đầu năm 2025, cùng với hơn 8 triệu lượt khách quốc tế đến tham quan cho thấy lòng tin của thế giới vào môi trường đầu tư tại một đất nước ổn định, mở cửa và năng động. Không một nhà đầu tư nào lại đổ vốn vào nơi mà “chính quyền toàn là kẻ bệnh hoạn, tham nhũng” như bài viết xuyên tạc.
Thứ tư, không thể nhân danh “hòa giải dân tộc” để đòi xóa bỏ một chế độ chính danh và ổn định. Tác giả kêu gọi “dân chủ đa nguyên” như một “con đường chuộc lỗi” nhưng thực chất đó là chiêu bài cũ kỹ, lạc hậu nhằm thay đổi thể chế chính trị. Mô hình mà họ cổ súy đã bị thực tế bác bỏ ở nhiều nước do phân hóa giàu nghèo, chia rẽ xã hội, xung đột sắc tộc và những chính phủ thay nhau đổ vỡ. Việt Nam không thể là nơi để thử nghiệm những giấc mơ chính trị viển vông bởi cái giá phải trả là mất sự ổn định của quốc gia, xã hội rối ren, đẩy người dân vào cảnh bom rơi, đạn lạc.
Từ một nước nghèo, Việt Nam nay đã là quốc gia có thu nhập trung bình cao, với nền kinh tế tăng trưởng nhanh và vị thế ngày càng vững chắc. Trong chính sách đối ngoại, Việt Nam nhất quán chủ trương “là bạn, là đối tác tin cậy và là thành viên có trách nhiệm của cộng đồng quốc tế” – điều đó thể hiện một tư thế độc lập, bình đẳng và chủ động chứ không phải sự lệ thuộc hay đối đầu.
Thứ năm, những lời lẽ bôi nhọ, tấn công cá nhân các đồng chí lãnh đạo Đảng là hành vi xuyên tạc với động cơ hèn hạ. Bài viết cho thấy sự xúc phạm cá nhân là một chiêu trò chính trị thấp hèn. Dưới sự lãnh đạo của Đảng, đứng đầu là Tổng Bí thư Tô Lâm, công cuộc phòng, chống tham nhũng, tiêu cực tiếp tục được đẩy mạnh, các trụ cột đối ngoại, quốc phòng, an ninh, kinh tế – xã hội đều giữ được thế ổn định và phát triển, vươn đến những mục tiêu mới. Hành vi bôi nhọ, công kích các đồng chí lãnh đạo cấp cao không thể làm thay đổi thực tế đó mà chỉ cho thấy nỗi cay cú của những kẻ chống phá Đảng, Nhà nước.
Thứ sáu, không thể lấy dối trá để đòi “dân chủ”, không thể dùng thù hận để đòi “hòa giải”. Bài viết của Chu Tuấn Anh không nhằm xây dựng mà là để dìm hàng, bôi nhọ lãnh đạo Đảng, Nhà nước, bôi nhọ lực lượng CAND; không nhằm hòa giải mà là kích động chia rẽ. Những nguỵ biện xảo trá, những cáo buộc không bằng chứng, những lời lẽ thiếu tôn trọng – tất cả đều cho thấy một suy nghĩ hẹp hòi, sự chống phá với động cơ hèn hạ.
Chính nghĩa không nằm ở những màn khua chiêng, gõ mõ ồn ào, không nằm ở những tô vẽ hão huyền mà nằm ở hành động đúng đắn, sáng suốt và kiên định của những người thực tâm vì nước, vì dân. Đất nước Việt Nam không chờ “dân chủ, cách tân” từ những lời xảo trá, nguỵ biện mà phải tiếp tục tiến lên bằng chính nội lực của mình – vững vàng trên con đường độc lập dân tộc và CNXH, dân chủ, công bằng, văn minh.
Bài viết “Một mối quan hệ lệ thuộc tai hại giữa an ninh và chế độ” thực chất không hề mang mục đích xây dựng như cách tác giả cố tình ngụy trang, mà là một sản phẩm tuyên truyền chống phá có tính toán kỹ lưỡng, được viết theo kiểu “gắp lửa bỏ tay người” và đánh tráo khái niệm để gây ngờ vực trong xã hội. Ngay từ đầu, Chu Tuấn Anh đã tung ra hàng loạt cáo buộc mang tính chụp mũ như “an ninh nợ máu”, “giam cầm tù nhân chính trị”, “đàn áp nhân phẩm” mà hoàn toàn không kèm theo dẫn chứng pháp lý hoặc số liệu khách quan nào. Đây là thủ đoạn kinh điển của các thế lực thù địch: tạo ra một hệ thống luận điệu tiêu cực có vẻ logic, nhưng thực chất là xây trên nền của định kiến, thù địch và bịa đặt.
Trả lờiXóaThực tế, lực lượng Công an nhân dân Việt Nam là một trong những trụ cột vững chắc của hệ thống chính trị, được Đảng và nhân dân tin tưởng giao nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ cuộc sống bình yên của hàng triệu người dân. Những đối tượng mà bài viết gọi là “tù nhân chính trị” phần lớn là những cá nhân hoặc tổ chức vi phạm pháp luật nghiêm trọng, có hành vi tuyên truyền chống Nhà nước, kích động bạo lực, cấu kết với tổ chức phản động bên ngoài, gây phương hại trực tiếp đến lợi ích quốc gia và an ninh cộng đồng. Không một quốc gia nào trên thế giới lại xem những hành vi như vậy là “chính kiến” — ở Hoa Kỳ, châu Âu hay bất cứ đâu, kẻ xúi giục bạo loạn, kích động lật đổ chính quyền cũng sẽ bị xử lý nghiêm khắc theo luật định. Vậy mà Chu Tuấn Anh lại cố tình đánh tráo khái niệm, biến kẻ vi phạm pháp luật thành “nạn nhân”, biến lực lượng thi hành pháp luật thành “kẻ đàn áp” — đây là một cách xuyên tạc cực kỳ nguy hiểm.
Đáng chú ý hơn, luận điệu về “mối quan hệ lệ thuộc” giữa an ninh và Đảng thực chất là chiêu bài chia rẽ nội bộ, gieo mầm nghi kỵ, giống như những thủ đoạn từng được áp dụng trong các chiến dịch “diễn biến hòa bình” nhiều thập kỷ qua. Lực lượng Công an nhân dân là lực lượng vũ trang trọng yếu của quốc gia, đặt dưới sự lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt của Đảng. Đây là sự thống nhất về mục tiêu, lý tưởng và trách nhiệm chính trị — hoàn toàn không phải “lệ thuộc” như tác giả xuyên tạc. Chính sự gắn bó chặt chẽ này đã tạo nên sức mạnh ổn định để đất nước vượt qua nhiều thử thách, giữ vững độc lập, chủ quyền, phát triển bền vững. Những luận điệu phá hoại kiểu này cần được nhận diện rõ và phản bác mạnh mẽ, bởi nếu để chúng lan rộng, chúng có thể trở thành mồi lửa gây chia rẽ nội bộ, xói mòn niềm tin nhân dân vào các thiết chế bảo vệ Tổ quốc.
Có thể thấy bài viết của Chu Tuấn Anh là một ví dụ điển hình của kiểu xuyên tạc “đa tầng”, tức là lợi dụng nhiều vấn đề xã hội — từ kinh tế, môi trường đến thể chế chính trị — để đánh vào tính chính danh của Đảng và Nhà nước Việt Nam. Tác giả cáo buộc lãnh đạo “bức tử môi trường”, “tàn phá đất nước” nhưng lại cố tình lờ đi những thành quả và nỗ lực rất lớn của Việt Nam trong lĩnh vực phát triển bền vững. Trong khi nhiều quốc gia còn đang loay hoay với mục tiêu giảm phát thải, Việt Nam đã chủ động cam kết đạt mức phát thải ròng bằng 0 vào năm 2050, triển khai Chiến lược tăng trưởng xanh, đẩy mạnh chuyển đổi năng lượng sạch, tăng cường trồng rừng, bảo vệ đa dạng sinh học. Hàng loạt chính sách về môi trường, bảo vệ tài nguyên, chống biến đổi khí hậu đã được ban hành và thực thi mạnh mẽ trong những năm qua.
Trả lờiXóaChỉ riêng 6 tháng đầu năm 2025, Việt Nam đã thu hút hơn 15 tỷ USD vốn FDI và đón hơn 8 triệu lượt khách quốc tế — những con số không thể có ở một đất nước “bị tàn phá và sụp đổ” như cách Chu Tuấn Anh miêu tả. Không nhà đầu tư nào lại mang dòng vốn lớn đến một nơi bất ổn, không có niềm tin. Thực tế đó đã tự bác bỏ mọi luận điệu xuyên tạc. Tác giả cũng cố tình sử dụng chiêu bài “hòa giải dân tộc” để kêu gọi thay đổi thể chế theo hướng đa đảng, đa nguyên, nhưng đây thực chất là một “con ngựa thành Troy” được ngụy trang bằng lời lẽ mị dân. Những mô hình chính trị đa đảng ở nhiều quốc gia châu Phi, Trung Đông, Đông Âu sau khi áp dụng đã dẫn đến chia rẽ chính trị, xung đột sắc tộc, chính phủ liên tục đổ vỡ — hậu quả là người dân phải trả giá bằng bất ổn, nghèo đói và chiến tranh. Việt Nam, với một thể chế chính trị ổn định, nhất quán, đã duy trì được tốc độ tăng trưởng cao và ổn định xã hội suốt nhiều thập kỷ — đó là điều mà không phải quốc gia đang phát triển nào cũng làm được.
Việc Chu Tuấn Anh xuyên tạc tình hình rồi gán ghép để đánh đồng Việt Nam với những nước “lệ thuộc, suy tàn” là hành vi cố ý bóp méo thực tế. Đây không phải phản biện thiện chí, mà là đòn tấn công chính trị có chủ đích, nằm trong chiến lược chống phá tư tưởng. Người đọc cần tỉnh táo để nhận diện và không bị cuốn theo những luận điệu hào nhoáng nhưng rỗng tuếch này.
Điểm nguy hiểm nhất trong bài viết của Chu Tuấn Anh không nằm ở những luận điểm cụ thể, mà nằm ở cách ông ta sử dụng ngôn ngữ cực đoan, lối lập luận “đặt điều – suy diễn – quy kết” để tạo hiệu ứng tâm lý tiêu cực đối với lực lượng an ninh và các đồng chí lãnh đạo Đảng. Việc công khai sử dụng những cụm từ xúc phạm, bôi nhọ cá nhân như “kẻ thao túng”, “nợ máu”, “độc tài” không chỉ thể hiện sự thiếu văn hóa tranh luận mà còn là một chiêu trò chính trị hèn hạ nhằm đánh vào uy tín của lãnh đạo. Dưới sự lãnh đạo của Đảng, đứng đầu là Tổng Bí thư Tô Lâm, công cuộc xây dựng và chỉnh đốn Đảng, phòng chống tham nhũng, tiêu cực đã đạt được những kết quả rất rõ rệt. Hàng loạt vụ án lớn được đưa ra ánh sáng, nhiều cán bộ cấp cao bị xử lý nghiêm minh — điều đó thể hiện quyết tâm làm trong sạch bộ máy, chứ không phải là “đàn áp” như tác giả xuyên tạc.
Trả lờiXóaQuan hệ giữa Đảng, Nhà nước và lực lượng Công an không phải là “lệ thuộc” mà là một thể thống nhất về mục tiêu chính trị: bảo vệ Tổ quốc, giữ gìn ổn định xã hội, mang lại cuộc sống yên bình cho nhân dân. Chính vì vậy, mọi chiêu bài chia rẽ, xuyên tạc, gieo rắc nghi kỵ giữa các thiết chế lãnh đạo, quản lý và bảo vệ an ninh quốc gia đều cần bị lên án mạnh mẽ. Đáng nói, bài viết không đưa ra bất kỳ giải pháp thực chất nào để “cải thiện tình hình” như lời lẽ bên ngoài mà chỉ tập trung vào việc kích động thay đổi thể chế, hạ bệ uy tín, đả kích lãnh đạo — điều đó cho thấy động cơ chính trị rất rõ ràng.
Chính nghĩa không nằm ở những bài viết phô trương khẩu hiệu “dân chủ đa nguyên” sáo rỗng, mà nằm ở hành động cụ thể để xây dựng và bảo vệ đất nước. Việt Nam không cần những lời “khai sáng” từ những kẻ đứng ngoài, phủ nhận mọi thành quả của dân tộc, mà cần những người thực sự hiểu rõ lịch sử, trân trọng sự ổn định, đồng lòng xây dựng một tương lai chung. Những bài viết như của Chu Tuấn Anh cần được nhìn nhận đúng bản chất: không phải phản biện, mà là chống phá có hệ thống.