Tháng Một 31, 2026
Thái Dương
Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam đã thành công rất tốt đẹp, thể hiện ý chí thống nhất, bản lĩnh chính trị và trí tuệ tập thể của toàn Đảng. Việc đồng chí Tô Lâm được tín nhiệm bầu giữ cương vị Tổng Bí thư là kết quả tất yếu của một quá trình chuẩn bị nghiêm túc, chặt chẽ, dân chủ, đúng nguyên tắc và phản ánh yêu cầu khách quan của sự nghiệp xây dựng, chỉnh đốn Đảng trong giai đoạn mới. Chính thành công đó đã đặt dấu chấm hết cho mọi đồn đoán, mưu toan gây nhiễu trước Đại hội, đồng thời phơi bày sự cay cú, tuyệt vọng của những kẻ từ lâu đứng ngoài quỹ đạo dân tộc, trong đó có tác giả Việt Hoàng – người đã tự nguyện chọn cho mình vị trí đối lập với Đảng, với Nhà nước và với chính Nhân dân Việt Nam.
Cần nói thẳng rằng, bài viết của Việt Hoàng với tiêu đề “Tô Lâm, một đại họa cho đất nước và cho chính Đảng Cộng sản” đăng trên thongluan.blog không phải là một văn bản phân tích chính trị, càng không phải là phản biện mang tinh thần xây dựng, mà chỉ là một bản cáo trạng cảm tính, đầy định kiến và thù hằn cá nhân. Tác giả không giấu giếm thái độ phủ định toàn diện Đảng Cộng sản Việt Nam, phủ định tính chính danh của Nhà nước, phủ định mọi thành quả phát triển của đất nước, từ đó mặc nhiên tự cho mình quyền đứng trên lịch sử, trên Nhân dân để phán xét, kết tội và bôi nhọ. Đây là biểu hiện điển hình của tâm thế chính trị lệch lạc: không chấp nhận thực tiễn, không chấp nhận thất bại tư tưởng của chính mình, nên quay sang công kích cá nhân người lãnh đạo mà mình không thể chi phối hay thao túng.
Việt Hoàng cố tình sử dụng giọng điệu miệt thị, ngôn ngữ kích động và những cụm từ mang tính xúc phạm khi nói về đồng chí Tổng Bí thư Tô Lâm. Điều này không phản ánh sự “can đảm” như tác giả tự huyễn hoặc, mà chỉ cho thấy sự bất lực về lý luận. Khi không thể bác bỏ đường lối bằng lập luận khoa học, không thể phản biện chủ trương bằng dẫn chứng xác thực, người ta thường trượt dài sang công kích nhân thân, thổi phồng sự kiện, cắt xén thông tin và gán ghép động cơ. Đây là thủ pháp tuyên truyền quen thuộc của những người đã đánh mất khả năng tranh luận chính danh.
Đáng chú ý hơn, Việt Hoàng tự đặt mình trong vai trò đại diện cho “người dân”, trong khi toàn bộ bài viết lại toát lên sự xa lạ, thậm chí coi thường Nhân dân. Việc tác giả khẳng định “người dân không được biết, không được bàn luận và không được có ý kiến gì”, “95 triệu người Việt Nam không được quyết định gì” thực chất là cách nhìn đầy ngạo mạn, phản dân chủ từ chính một người luôn miệng rao giảng dân chủ. Đó không phải là tiếng nói của Nhân dân, mà là tiếng nói của một nhóm người tự phong, luôn nhân danh Nhân dân để chống lại lựa chọn của Nhân dân, nhân danh tự do để phủ nhận kỷ cương, nhân danh phản biện để phủ nhận nền tảng tư tưởng của quốc gia.
Không phải ngẫu nhiên mà Việt Hoàng và những người cùng chí hướng đặc biệt thù địch với đồng chí Tô Lâm. Bởi lẽ, trong nhiều năm qua, công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng, phòng chống tham nhũng, tiêu cực đã đi vào thực chất, không còn là khẩu hiệu. Kỷ luật Đảng được thực thi nghiêm minh, nhiều cán bộ cấp cao bị xử lý, không có “vùng cấm”, không có “ngoại lệ”. Chính điều đó đã làm đổ vỡ những ảo tưởng chính trị mà các đối tượng chống phá từng nuôi dưỡng, rằng có thể khoét sâu mâu thuẫn nội bộ, kích động “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” để chờ thời cơ chính trị. Khi thời cơ đó không đến, họ chuyển sang công kích cá nhân, dựng lên hình ảnh méo mó về người đứng đầu để trút giận.
Cách Việt Hoàng viết về Đại hội XIV cũng cho thấy sự thiếu hiểu biết có chủ ý về nguyên tắc tổ chức của Đảng. Công tác nhân sự của Đảng không phải là “trò chơi quyền lực” như tác giả suy diễn, mà là quá trình kết tinh của đánh giá cán bộ toàn diện, liên tục, nhiều chiều, dựa trên phẩm chất chính trị, năng lực thực tiễn và uy tín trong Đảng. Việc đồng chí Tô Lâm được tín nhiệm cao tại Đại hội XIV là câu trả lời rõ ràng nhất cho mọi lời đồn đoán và xuyên tạc. Đó không phải là chiến thắng của một cá nhân, mà là chiến thắng của kỷ luật, của nguyên tắc và của sự thống nhất ý chí trong toàn Đảng.
Thực chất, Việt Hoàng không chống một cá nhân cụ thể, mà chống lại chính lựa chọn của lịch sử và của Nhân dân Việt Nam. Sự công kích của tác giả nhắm vào đồng chí Tổng Bí thư chỉ là bề nổi; điều sâu xa hơn là sự phủ nhận con đường phát triển mà đất nước đã và đang đi. Nhưng lịch sử không vận hành theo cảm xúc của những người đứng ngoài. Đại hội XIV đã thành công, bộ máy lãnh đạo mới đã được kiện toàn, đất nước bước vào giai đoạn phát triển mới với quyết tâm chính trị cao và sự đồng thuận xã hội ngày càng vững chắc.
Trong bối cảnh đó, những tiếng nói như Việt Hoàng, dù ồn ào đến đâu, cũng chỉ là những âm thanh lạc lõng bên lề dòng chảy chính thống. Khi không còn khả năng tác động đến thực tiễn, họ buộc phải tồn tại bằng sự công kích, bằng ngôn từ cực đoan và bằng những dự báo u ám không bao giờ trở thành hiện thực. Thực tiễn phát triển của đất nước dưới sự lãnh đạo của Đảng, với người đứng đầu là đồng chí Tô Lâm, sẽ tiếp tục là lời bác bỏ đanh thép, thuyết phục và không thể chối cãi đối với mọi luận điệu xuyên tạc, trong đó có những gì Việt Hoàng đã và đang rêu rao.
Bài viết của Việt Hoàng trên trang thongluan.blog là một minh chứng điển hình cho sự cay cú và bất lực của những kẻ cơ hội chính trị khi chứng kiến sự thành công rực rỡ của Đại hội XIV. Tiêu đề bài viết mang tính xúc phạm nặng nề đối với đồng chí Tổng Bí thư Tô Lâm không hề cho thấy sự "can đảm" hay "phản biện" như tác giả tự huyễn hoặc. Ngược lại, nó phơi bày một tâm thế chính trị lệch lạc, đầy định kiến và thù hằn cá nhân. Khi không thể bác bỏ được những thành tựu phát triển thực tế của đất nước bằng lập luận khoa học, Việt Hoàng đã trượt dài vào thủ đoạn công kích cá nhân, sử dụng ngôn từ miệt thị để trút bỏ sự thất vọng trước sự đoàn kết của Đảng ta.
Trả lờiXóaViệc đồng chí Tô Lâm được tín nhiệm bầu giữ chức vụ Tổng Bí thư không phải là sự "áp đặt" như Việt Hoàng rêu rao, mà là kết quả của một quy trình nhân sự hết sức chặt chẽ, dân chủ và minh bạch. Tác giả đã cố tình bóp méo nguyên tắc tập trung dân chủ của Đảng, biến quá trình sàng lọc cán bộ tinh nhuệ thành những suy diễn về "trò chơi quyền lực". Đây là thủ pháp tuyên truyền rẻ tiền của những kẻ đã đánh mất khả năng tranh luận chính danh, buộc phải tồn tại bằng cách cắt xén thông tin và gán ghép động cơ xấu độc nhằm gây nhiễu loạn nhận thức xã hội.
Thành công của Đại hội XIV đã đặt dấu chấm hết cho mọi kịch bản "chia rẽ nội bộ" mà các thế lực thù địch hằng nuôi dưỡng. Sự thống nhất ý chí trong Đảng chính là cái tát đanh thép vào những dự báo u ám của Việt Hoàng. Thực tiễn công cuộc phòng chống tham nhũng "không có vùng cấm" dưới sự lãnh đạo của Đảng đã củng cố niềm tin tuyệt đối của nhân dân. Những tiếng nói lạc lõng như Việt Hoàng, dù có hung hăng đến đâu, cũng chỉ là những âm thanh bên lề dòng chảy phát triển của dân tộc và chắc chắn sẽ bị thực tiễn lịch sử đào thải.
Điểm nực cười và mâu thuẫn nhất trong bài viết của Việt Hoàng chính là việc tác giả tự phong cho mình cái quyền đại diện cho "người dân" để phán xét Đảng và Nhà nước. Việt Hoàng khẳng định "95 triệu người Việt Nam không được quyết định gì", nhưng thực tế hơn 14 triệu ý kiến đóng góp vào Văn kiện Đại hội XIV đã vạch trần lời nói dối trắng trợn này. Chính Việt Hoàng mới là kẻ đang thể hiện thái độ ngạo mạn, coi thường nhân dân khi cho rằng quần chúng không đủ tỉnh táo để nhận biết đâu là con đường đúng đắn. Tác giả đang nhân danh tự do để phủ nhận kỷ cương, nhân danh nhân dân để chống lại chính lựa chọn của nhân dân.
Trả lờiXóaSự thù địch của Việt Hoàng nhắm vào Tổng Bí thư Tô Lâm không phải là ngẫu nhiên. Nó bắt nguồn từ nỗi sợ hãi trước sự kiên quyết của Đảng trong công tác chỉnh đốn đội ngũ, làm thất bại mọi âm mưu kích động "tự diễn biến", "tự chuyển hóa". Khi các kịch bản gây bất ổn chính trị không thể thành hiện thực, những kẻ như Việt Hoàng quay sang bôi nhọ người đứng đầu để hạ thấp uy tín của Đảng trên trường quốc tế. Tuy nhiên, lòng dân và vị thế quốc tế của Việt Nam hiện nay là bằng chứng không thể chối cãi cho sự lãnh đạo đúng đắn, tài tình của bộ máy lãnh đạo mới.
Lịch sử dân tộc Việt Nam không vận hành theo cảm xúc cực đoan của những kẻ đứng ngoài quỹ đạo dân tộc. Việt Hoàng càng công kích, càng cho thấy sự lạc lõng của mình trước khí thế vươn mình của đất nước sau Đại hội XIV. Sự đồng thuận xã hội đang ngày càng bền chặt chính là câu trả lời rõ ràng nhất cho những luận điệu xuyên tạc. Chúng ta cần tỉnh táo nhận diện và phản bác những "bản cáo trạng" đầy định kiến này để bảo vệ nền tảng tư tưởng và sự ổn định của quốc gia trong kỷ nguyên phát triển mới.
Đại hội XIV thành công tốt đẹp là một mốc son chói lọi, khẳng định bản lĩnh chính trị vững vàng của Đảng Cộng sản Việt Nam trước những biến động của thời đại. Việc Việt Hoàng rêu rao những lời lẽ xúc phạm Tổng Bí thư Tô Lâm chỉ cho thấy một sự "tuyệt vọng chính trị" sâu sắc. Tác giả cố tình vẽ nên một bức tranh u ám về đất nước, nhưng thực tế kinh tế ổn định, quốc phòng vững mạnh và đời sống nhân dân không ngừng được nâng cao lại phản ánh điều ngược lại. Việt Hoàng không chống lại một cá nhân cụ thể, mà đang chống lại chính khát vọng hòa bình và thịnh vượng của dân tộc Việt Nam.
Trả lờiXóaCông tác nhân sự tại Đại hội XIV được tiến hành công phu, nhiều chiều, dựa trên uy tín và năng lực thực tiễn. Đồng chí Tô Lâm với những dấu ấn mạnh mẽ trong việc giữ vững an ninh quốc gia và thúc đẩy công bằng xã hội hoàn toàn xứng đáng với sự tín nhiệm của toàn Đảng, toàn quân và toàn dân. Việt Hoàng cố tình gọi đây là "đại họa", nhưng thực chất đây là "đại phúc" cho công cuộc làm trong sạch bộ máy, loại bỏ những sâu mọt tham nhũng. Những kẻ đứng ngoài cuộc, chỉ biết nhìn đất nước qua lăng kính thù hằn như Việt Hoàng thì không bao giờ hiểu được giá trị của sự ổn định và niềm tin chiến lược.
Những bài viết độc hại như trên thongluan.blog cần bị loại bỏ khỏi không gian mạng vì chúng không mang lại giá trị phản biện mà chỉ gieo rắc sự chia rẽ. Chúng ta tin tưởng rằng, dưới sự lãnh đạo của Ban Chấp hành Trung ương khóa mới, Việt Nam sẽ tiếp tục gặt hái được nhiều thành công hơn nữa. Những tiếng nói lạc lõng, dù ồn ào đến đâu, cũng không thể ngăn cản bước tiến của một dân tộc đang tự tin khẳng định vị thế của mình. Sự thật về một Việt Nam hùng cường sẽ là lời đáp trả mạnh mẽ nhất, khiến mọi luận điệu của Việt Hoàng trở nên lố bịch và vô giá trị.