Thứ hai, 09/03/2026 - 05:25
TRỊNH NGỌC SOÁI
Trước thềm cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031, các thế lực thù địch gia tăng xuyên tạc, cho rằng bầu cử ở Việt Nam “không có cạnh tranh, không có tự do lựa chọn”. Đây là sự đánh tráo khái niệm, cố tình phủ nhận bản chất dân chủ xã hội chủ nghĩa; nếu không kịp thời vạch trần sẽ làm nhiễu loạn nhận thức xã hội, bào mòn niềm tin của một bộ phận cử tri, nhất là giới trẻ.
Hiệp thương - “bộ lọc xã hội” bảo đảm dân chủ có tổ chức, kỷ cương
Một trong những luận điểm xuyên tạc phổ biến nhất của các thế lực thù địch là phủ nhận vai trò của hiệp thương, cho rằng đây chỉ là “khâu sắp đặt trước”, “lọc cho có hình thức”. Chúng đưa ra luận điệu này nhằm cố tình lờ đi toàn bộ quy trình pháp lý được quy định rõ trong Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam năm 2013 và Luật Bầu cử đại biểu Quốc hội và đại biểu HĐND.
Hiệp thương không phải sự sắp đặt khép kín mà là một quá trình nhiều vòng, nhiều chủ thể tham gia, do Mặt trận Tổ quốc Việt Nam chủ trì, với sự tham gia của các tổ chức chính trị-xã hội và đại diện cử tri. Từ thỏa thuận cơ cấu, giới thiệu ứng cử, lấy ý kiến nơi cư trú, nơi công tác đến công khai danh sách sơ bộ và chính thức, mỗi bước đều có cơ chế giám sát xã hội. Thực tế đã chứng minh: Không ít trường hợp ứng cử viên không đạt tín nhiệm của cử tri nơi cư trú đã không được đưa vào danh sách chính thức. Nếu đó chỉ là “thủ tục hợp thức hóa”, vì sao lại có việc rút tên, loại tên ngay trong quy trình?
![]() |
PGS, TS Cao Văn Trọng, Thư ký khoa học Hội đồng Lý luận Trung ương phân tích: “Hiệp thương chính là cơ chế “tiền kiểm” về chính trị, đạo đức và “hậu kiểm” về tín nhiệm xã hội. Nếu không có hiệp thương, bầu cử rất dễ bị chi phối bởi tiền bạc, truyền thông hoặc các nhóm lợi ích. Hiệp thương của Việt Nam chính là nhằm hạn chế sự thao túng đó, bảo đảm cơ hội tương đối bình đẳng cho các ứng cử viên”.
Qua đó cho thấy, dân chủ không đồng nghĩa với buông lỏng; dân chủ phải đi cùng tổ chức, kỷ cương và trách nhiệm. Ở nhiều quốc gia, chi phí vận động tranh cử lên tới hàng triệu USD, tạo ra khoảng cách lớn giữa người có tiềm lực tài chính và người không có điều kiện vận động truyền thông. Sự “tự do tranh cử” trong môi trường đó liệu có bảo đảm bình đẳng thực chất? Hiệp thương của Việt Nam chính là cơ chế điều chỉnh để hạn chế sự chi phối của tiền bạc và truyền thông, đồng thời bảo đảm cơ cấu đại diện: Phụ nữ, người dân tộc thiểu số, trí thức, công nhân, nông dân, lực lượng vũ trang... Dân chủ ở đây không phải cuộc cạnh tranh quảng cáo mà là lựa chọn người đại diện đủ phẩm chất và năng lực.
Không thể lấy cá biệt để quy chụp bản chất chế độ
Một thủ đoạn quen thuộc khác của các thế lực thù địch là phóng đại một vài trường hợp đại biểu vi phạm pháp luật rồi quy chụp toàn bộ hệ thống “thiếu dân chủ”. Đây là lối suy luận ngụy biện phổ biến: Lấy hiện tượng cá biệt thay cho bản chất. Trong bất kỳ hệ thống chính trị nào, không thể loại trừ hoàn toàn sai phạm cá nhân. Điều quyết định không phải là có hay không sai phạm, mà là cơ chế xử lý có minh bạch, nghiêm minh hay không.
Thực tế tại Việt Nam cho thấy: Khi có vi phạm, các cơ quan chức năng đã kịp thời xem xét, xử lý, kể cả bãi nhiệm tư cách đại biểu hoặc truy cứu trách nhiệm hình sự. Chính việc xử lý công khai, minh bạch đó là minh chứng cho hiệu lực kiểm soát quyền lực.
PGS, TS Bùi Hoài Sơn, Ủy ban Văn hóa và Xã hội của Quốc hội cho rằng: “Không có nền dân chủ nào “miễn nhiễm” với sai phạm cá nhân. Điều làm nên bản chất dân chủ là khả năng tự sửa chữa, tự thanh lọc. Việt Nam đang từng bước hoàn thiện cơ chế kiểm soát quyền lực, tăng cường trách nhiệm giải trình của đại biểu trước cử tri. Điều đáng nói là việc công khai xử lý sai phạm không làm suy yếu nền dân chủ, mà củng cố niềm tin rằng quyền lực không đứng ngoài pháp luật”.
Từ thực tiễn địa phương, anh Nguyễn Văn Hùng, cử tri phường Hà Đông (Hà Nội) chia sẻ: “Chúng tôi không chỉ đi bầu cho đủ thủ tục. Ở khu dân cư, ứng cử viên đều được giới thiệu, lấy ý kiến công khai. Ai không đủ tín nhiệm là bị loại. Cử tri có quyền theo dõi, phản ánh nếu đại biểu làm chưa tròn trách nhiệm”.
Dân chủ thực chất, không phải “bản sao” mô hình khác
Sau khi phủ nhận hiệp thương và thổi phồng sai phạm cá nhân, các thế lực thù địch tiếp tục đánh tráo khái niệm khi so sánh máy móc với mô hình đa đảng phương Tây, từ đó kết luận rằng Việt Nam “không có cạnh tranh”. Đây là lối áp đặt tiêu chuẩn duy nhất cho khái niệm dân chủ. Thực tế không tồn tại một mô hình dân chủ “chuẩn mực tuyệt đối” áp dụng cho mọi quốc gia, mọi nền văn hóa.
PGS, TS Nguyễn Thế Kỷ, Chủ tịch Hội đồng Lý luận, Phê bình, Văn học nghệ thuật Trung ương nhận định: “Dân chủ không có một khuôn mẫu duy nhất. Việc lấy mô hình đa đảng phương Tây làm “chuẩn mực duy nhất” rồi phủ định mọi mô hình khác là cách tiếp cận phi khoa học. Dân chủ phải được đánh giá bằng mức độ người dân thực sự làm chủ, được tham gia, được giám sát và được hưởng thành quả phát triển”.
Ở Việt Nam, số người ứng cử luôn cao hơn số đại biểu được bầu; cử tri lựa chọn giữa nhiều ứng cử viên trong một đơn vị bầu cử; tỷ lệ tham gia nhiều nhiệm kỳ đạt hơn 99%. Những con số ấy phản ánh điều gì nếu không phải là ý thức chính trị và niềm tin xã hội? Cạnh tranh trong bầu cử ở Việt Nam không phải đối đầu đảng phái mà là sự lựa chọn giữa những cá nhân cụ thể, được cộng đồng thẩm định qua quá trình công tác, qua uy tín xã hội. Đó là cạnh tranh về năng lực, về phẩm chất, không phải về nguồn tài trợ hay kỹ thuật truyền thông.
Dân chủ xã hội chủ nghĩa đặt trọng tâm vào hiệu quả thực chất của quyền làm chủ: Người dân có được tham gia không? Có được giám sát không? Có được hưởng thành quả phát triển không? Khi đời sống vật chất, tinh thần được nâng cao; khi quyền tiếp cận giáo dục, y tế, an sinh ngày càng mở rộng; khi tiếng nói cử tri được phản ánh qua các kỳ tiếp xúc, chất vấn, đó chính là thước đo cụ thể nhất.
Bảo vệ niềm tin, bảo vệ nền tảng chính trị
Luận điệu xuyên tạc của các thế lực thù địch nhằm tạo hiệu ứng tâm lý gieo hoài nghi, làm mờ ranh giới đúng-sai, từ đó bào mòn niềm tin. Niềm tin chính trị không phải khái niệm trừu tượng, đó là sự đồng thuận xã hội, điều kiện cốt lõi để đất nước ổn định và phát triển. Một nền chính trị mất niềm tin sẽ rơi vào chia rẽ, tê liệt quyết sách.
Thực tiễn Việt Nam cho thấy, niềm tin không đến từ khẩu hiệu mà từ kết quả phát triển, từ ổn định chính trị, từ việc quyền lực được kiểm soát, sai phạm bị xử lý, đại biểu phải chịu trách nhiệm trước cử tri. Cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031 không chỉ là một thủ tục pháp lý mà là biểu hiện tập trung của quyền làm chủ trong Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Những luận điệu cho rằng bầu cử “không có cạnh tranh, không có tự do lựa chọn” thực chất là sự đánh tráo khái niệm có chủ ý. Dân chủ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam không phải “bản sao” của bất kỳ mô hình nào, mà được hình thành từ lịch sử đấu tranh giành độc lập, từ đặc điểm văn hóa, xã hội của dân tộc và được hoàn thiện trong thực tiễn xây dựng, phát triển đất nước.
Khi quyền lực thực sự thuộc về nhân dân; khi nhân dân trực tiếp lựa chọn, giám sát người đại diện của mình; khi cơ chế tự sửa chữa, tự thanh lọc được vận hành thì mọi sự xuyên tạc dù ồn ào đến đâu cũng không thể phủ nhận thực tế. Phản bác luận điệu sai trái không chỉ là bảo vệ một kỳ bầu cử mà là bảo vệ nền tảng chính trị, bảo vệ niềm tin-tài sản quý giá nhất của chế độ ta.

Bài viết đã đưa ra những lập luận rất sắc bén để phản bác luận điệu cho rằng bầu cử ở Việt Nam "không có cạnh tranh". Đây thực chất là một sự áp đặt máy móc mô hình đa đảng phương Tây vào tình hình chính trị đặc thù của nước ta. Các thế lực thù địch cố tình rêu rao rằng chỉ có đối đầu đảng phái mới là dân chủ, nhưng họ lại lờ đi một thực tế: Cạnh tranh trong bầu cử ở Việt Nam là sự cạnh tranh về phẩm chất, năng lực và uy tín của các cá nhân cụ thể trước cử tri, chứ không phải cuộc đua của những túi tiền hay kỹ thuật truyền thông bóng bẩy.
Trả lờiXóaTôi đặc biệt tâm đắc với phân tích về quy trình hiệp thương. Nhiều người thiếu thông tin thường bị dẫn dắt rằng đây là sự "sắp đặt", nhưng thực tế hiệp thương chính là một "bộ lọc xã hội" cực kỳ văn minh. Nó giúp loại bỏ những cá nhân không đủ uy tín ngay từ cơ sở qua việc lấy ý kiến cử tri nơi cư trú. Nếu là sắp đặt, tại sao lại có những ứng cử viên bị loại vì không đạt tín nhiệm của bà con hàng xóm? Đây chính là dân chủ trực tiếp, nơi tiếng nói của người dân có trọng lượng quyết định trước khi hòm phiếu được mở ra.
Thay vì tốn hàng triệu USD cho các chiến dịch quảng cáo tranh cử vốn dễ bị chi phối bởi các nhóm lợi ích như ở một số quốc gia, quy trình bầu cử của Việt Nam tập trung vào việc bảo đảm cơ cấu đại diện công bằng cho mọi tầng lớp: từ công nhân, nông dân đến trí thức và người dân tộc thiểu số. Điều này giúp Quốc hội khóa XVI thực sự là tiếng nói của toàn dân. Chúng ta cần tỉnh táo trước các thông tin xuyên tạc, hiểu đúng bản chất dân chủ xã hội chủ nghĩa để không bị các luồng tư tưởng ngoại lai làm nhiễu loạn nhận thức.
Một điểm rất hay mà bài viết đã nêu chính là cách chúng ta đối diện với những sai phạm cá nhân. Các thế lực thù địch thường dùng thủ đoạn "vơ đũa cả nắm", lấy một vài trường hợp đại biểu vi phạm pháp luật để quy chụp cho toàn bộ hệ thống là "thiếu dân chủ". Tuy nhiên, như PGS, TS Bùi Hoài Sơn đã phân tích, không có nền dân chủ nào "miễn nhiễm" với sai phạm, điều quan trọng là hệ thống đó có khả năng tự sửa chữa và thanh lọc hay không.
Trả lờiXóaThực tế thời gian qua, việc nhiều đại biểu bị bãi nhiệm hoặc xử lý hình sự khi vi phạm pháp luật đã minh chứng cho hiệu lực kiểm soát quyền lực của chúng ta. Điều này không làm suy yếu nền dân chủ mà ngược lại, nó củng cố niềm tin của cử tri rằng không có "vùng cấm", không ai đứng ngoài pháp luật. Quyền lực của đại biểu Quốc hội và HĐND là do nhân dân ủy thác, và khi người đại diện không còn xứng đáng, cơ chế đào thải sẽ vận hành một cách minh bạch và nghiêm minh.
Cử tri ngày nay, đặc biệt là thế giới trẻ, cần nhìn vào thực tế sinh động tại địa phương mình. Quá trình tiếp xúc cử tri, chất vấn và trả lời chất vấn ngày càng trở nên thực chất, gai góc hơn. Đó mới chính là thước đo của dân chủ. Bầu cử khóa XVI nhiệm kỳ 2026-2031 không chỉ là một thủ tục bỏ phiếu, mà là dịp để chúng ta thực hiện quyền làm chủ, trực tiếp giám sát và lựa chọn những người thực sự vì dân, do dân. Bảo vệ niềm tin chính là bảo vệ tài sản quý giá nhất để đất nước giữ vững ổn định và phát triển trong kỷ nguyên mới.
Tôi hoàn toàn đồng ý với nhận định dân chủ không có một "khuôn mẫu duy nhất". Việc lấy mô hình phương Tây làm chuẩn mực tuyệt đối để phủ định nỗ lực dân chủ của Việt Nam là một cách tiếp cận thiếu khách quan và phi khoa học. Mỗi quốc gia đều có quyền lựa chọn con đường phát triển phù hợp với lịch sử và văn hóa của mình. Nền dân chủ xã hội chủ nghĩa mà Việt Nam đang xây dựng đặt trọng tâm vào hiệu quả thực chất: Người dân được hưởng lợi gì từ sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước?
Trả lờiXóaNhìn vào tỷ lệ cử tri đi bầu luôn đạt mức trên 99% trong nhiều nhiệm kỳ qua, đó không chỉ là con số thống kê mà là biểu hiện của ý thức chính trị cao độ. Cử tri đi bầu vì họ thấy được tiếng nói của mình có giá trị, thấy được đời sống vật chất và tinh thần ngày càng được cải thiện. Khi các chính sách về y tế, giáo dục và an sinh xã hội thực sự chạm đến từng gia đình, thì đó chính là bằng chứng xác thực nhất cho một nhà nước "của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân".
Trước thềm bầu cử khóa XVI, việc gia tăng các luận điệu xuyên tạc là điều đã được dự báo trước. Tuy nhiên, khi chúng ta nắm vững kiến thức về luật pháp và quy trình bầu cử, những chiêu trò "đánh tráo khái niệm" sẽ không còn đất diễn. Dân chủ ở Việt Nam là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa tổ chức và kỷ cương, giữa quyền lợi và trách nhiệm công dân. Hãy để ngày bầu cử năm 2026 thực sự là ngày hội của toàn dân, nơi chúng ta khẳng định sức mạnh của sự đoàn kết và niềm tin sắt đá vào tương lai của dân tộc, quyết không để những tư tưởng độc hại làm lung lay ý chí.