"Thanh lọc" cán bộ suy thoái

Thứ năm, 07/08/2025 - 06:10

Từ đó, nhân dân thêm phấn khởi, tin tưởng vào quyết tâm chính trị đúng đắn và hành động quyết liệt trong đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực của Đảng và Nhà nước. Đó là minh chứng sinh động, thuyết phục phủ nhận luận điệu “thanh trừng” mà các thế lực thù địch, cơ hội chính trị rêu rao nhằm bôi nhọ thanh danh, uy tín của Đảng, Nhà nước ta.

Phân biệt giữa “thanh trừng” và “thanh lọc”

Dưới góc độ chính trị học và xã hội học, thanh trừng là loại bỏ, khử trừ khỏi hàng ngũ những người không cùng chí hướng và lợi ích. Theo phương diện lịch sử và tôn giáo, thanh trừng hàm nghĩa hành động cách chức, thậm chí là hành quyết những người làm trái với giáo lý, giáo luật hoặc ý chí của tổ chức hay cá nhân nắm giữ quyền lực xã hội. Phạm vi thanh trừng có thể xảy ra giữa các phe cánh hoặc diễn ra chính trong nội bộ của phe phái. Một cuộc thanh trừng có thể diễn ra bằng hình thái bất bạo động hoặc bạo lực.

"Thanh lọc" cán bộ suy thoái
 Ảnh minh họa. Nguồn: dangcongsan.vn

Bản chất của thanh trừng là thủ đoạn chính trị đơn phương nhằm gạt bỏ, thủ tiêu những người có tư tưởng, hành vi chống đối quan điểm chính thống và hoạt động của một chính quyền hay tổ chức đảng, hoặc một phong trào... ra khỏi cơ cấu hệ thống của tổ chức.

Còn “thanh lọc”, theo phương diện sinh học, y học thì đây là quá trình vô hiệu hóa hoặc loại bỏ độc tố ra khỏi cơ thể, thanh lọc giúp cơ thể sạch sẽ, được tiếp thêm năng lượng và hoạt động hiệu quả hơn.

Tiếp cận dưới góc độ chính trị-xã hội, thanh lọc là hành động thống nhất của đa số nhằm loại bỏ những phần tử xấu, đi ngược lại với mục đích chung, làm trong sạch tổ chức và nâng cao chất lượng, hiệu quả hoạt động của tổ chức đó.

Thanh lọc và thanh trừng là hai vấn đề khác nhau cả về nội hàm, ý nghĩa. Hành động thanh trừng hàm chứa những mâu thuẫn, tranh đấu không thể dung hòa giữa các phe nhóm, đảng phái nhằm thâu tóm quyền lực chính trị và kinh tế. Trong khi thanh lọc nhằm loại bỏ khỏi tổ chức những phần tử xấu, thoái hóa, biến chất, đi ngược lại với mục đích chung của đa số và làm cho tổ chức được trong sạch hơn.

“Thanh lọc” những cán bộ tham nhũng, thoái hóa để làm trong sạch Đảng và bộ máy Nhà nước

Mặc dù thanh lọc và thanh trừng đều hiện hữu trong lòng xã hội có giai cấp, song thanh lọc mang tính tất yếu khách quan, hướng tới những giá trị tốt đẹp cho tập thể; còn thanh trừng lại là hành động thanh lý, trừng phạt phe cánh hòng mưu lợi cho thiểu số, thậm chí là mang lại quyền lực cho chỉ một cá nhân trong tổ chức, đi ngược lại với sự phát triển tiến bộ của nhân loại. Do đó, bản chất của luận điệu “thanh trừng” mà các đối tượng truyền bá, rêu rao chỉ là sự xảo ngôn, ngụy tạo về cuộc đấu tranh phòng, chống tham nhũng ở Việt Nam nhằm bôi nhọ uy tín, thanh danh của Đảng và phủ nhận sự lãnh đạo, chỉ đạo của Đảng ta trong “cuộc chiến” chống quốc nạn tham nhũng.

Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh từng khẳng định “quan liêu, tham ô, lãng phí là tội ác. Phải tẩy sạch nó” để đẩy mạnh kháng chiến thắng lợi, kiến quốc thành công và tiến lên xây dựng chủ nghĩa xã hội. Đảng, Bác Hồ đã sớm khẳng định tham nhũng là “kẻ địch nội xâm” nguy hại, khó lường, nhất là trong điều kiện duy nhất một đảng cầm quyền. Vì thế, cũng như các quốc gia khác, Việt Nam luôn chú trọng công cuộc phòng, chống tham nhũng nhằm làm trong sạch bộ máy tổ chức đảng và chính quyền nhà nước. Minh chứng điển hình là khi nước Việt Nam non trẻ mới được thành lập, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã kiên quyết chỉ đạo xét xử và đưa ra bản án nghiêm khắc nhất là tử hình đối với Trần Dụ Châu (năm 1950) vì tội tham nhũng để làm trong sạch đội ngũ cán bộ.

Phòng, chống tham nhũng là vấn đề thiết yếu trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam. Thời kỳ quá độ đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam là lâu dài, phức tạp và chứa đựng nhiều yếu tố phức tạp đan xen, cả tiến bộ-lạc hậu, tích cực-tiêu cực...  Do đó, tình trạng tham nhũng là khó tránh khỏi khi Việt Nam thực hiện nhiều hình thức sở hữu dưới tác động của mặt trái cơ chế thị trường. Vì vậy, việc tiến hành công cuộc đấu tranh phòng, chống tham nhũng ở Việt Nam là đòi hỏi tất yếu, là yêu cầu cấp bách của sự nghiệp cách mạng, là cuộc đấu tranh mang ý nghĩa chính trị-xã hội sâu rộng, vì đất nước phát triển ổn định, lành mạnh, văn minh, phồn vinh, hạnh phúc.

Với bản lĩnh và trí tuệ của mình, Đảng ta đã thẳng thắn chỉ rõ thực trạng nghiêm trọng của tham nhũng, lãng phí, tiêu cực xảy ra ở nhiều nơi và nhấn mạnh một nhiệm vụ đặc biệt quan trọng trong công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng và hệ thống chính trị trong sạch vững mạnh chính là công tác phòng, chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực. Cho dù phải đối mặt với muôn vàn khó khăn, thử thách nhưng công cuộc đấu tranh phòng, chống tham nhũng là quyết tâm chính trị của Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam, được thực hiện theo đúng quan điểm, đường lối của Đảng và Hiến pháp, pháp luật Nhà nước. Nhằm bảo đảm mục đích chính trị và hành lang pháp lý cho phòng, chống tham nhũng thực sự có hiệu quả, Đảng, Nhà nước ta đã nghiên cứu lý luận, tổng kết thực tiễn để điều chỉnh, bổ sung, hoàn thiện đường lối, chính sách, pháp luật về phòng, chống tham nhũng, góp phần xây dựng bộ máy chính trị ngày càng trong sạch, vững mạnh.

Theo đánh giá của Ban chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, từ năm 2013 (thời điểm chính thức hoạt động của Ban chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng trực thuộc Bộ Chính trị) đến nay, công tác đấu tranh phòng, chống tham nhũng đã được Trung ương lãnh đạo, chỉ đạo quyết liệt, bài bản, ngày càng đi vào chiều sâu, đạt nhiều kết quả rất quan trọng, tạo hiệu ứng tích cực, lan tỏa mạnh mẽ trong toàn xã hội và ngày càng trở thành phong trào, xu thế không thể đảo ngược. Công tác phát hiện và xử lý tham nhũng đã được chỉ đạo và thực hiện một cách bài bản, đồng bộ, quyết liệt và hiệu quả, tạo bước đột phá trong công tác phòng, chống tham nhũng, khẳng định quyết tâm rất cao của Đảng, Nhà nước và nhân dân ta trong cuộc đấu tranh phòng, chống tham nhũng với tinh thần “không có vùng cấm, không có ngoại lệ, bất kể người đó là ai và không chịu sức ép của bất kỳ cá nhân nào”.

Đi đôi với tập trung chỉ đạo công tác phát hiện, xử lý tham nhũng, công tác xây dựng, hoàn thiện cơ chế, thể chế về quản lý kinh tế-xã hội và phòng, chống tham nhũng, tiêu cực cũng được chú trọng đẩy mạnh, từng bước hoàn thiện cơ chế phòng ngừa chặt chẽ để “không thể, không dám, không muốn, không cần” tham nhũng. Nhờ đó, tham nhũng từng bước đã được kiềm chế, ngăn chặn, góp phần quan trọng giữ vững ổn định chính trị, phát triển kinh tế-xã hội, củng cố thêm niềm tin của cán bộ, đảng viên và nhân dân đối với Đảng, Nhà nước ta. Theo kết quả điều tra dư luận xã hội do Ban Tuyên giáo Trung ương (nay là Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương) tiến hành, đại đa số ý kiến của người dân (93%) bày tỏ tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng trong đấu tranh phòng, chống tham nhũng, tiêu cực, lãng phí. 

Có thể khẳng định rằng, công cuộc đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực là sự hội tụ của lòng dân với ý Đảng. Những thành quả và giá trị nhân văn, tiến bộ trong “cuộc chiến” này thời gian qua đã góp phần làm cho nội bộ Đảng và bộ máy Nhà nước được “thanh lọc” ngày càng trong sạch, vững mạnh hơn. Từ đó, nhân dân thêm phấn khởi, tin tưởng vào quyết tâm chính trị đúng đắn và hành động quyết liệt trong đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực của Đảng và Nhà nước. Đó là minh chứng sinh động, thuyết phục phủ nhận luận điệu “thanh trừng” mà các loại thế lực thù địch, cơ hội chính trị rêu rao nhằm bôi nhọ thanh danh, uy tín của Đảng, Nhà nước ta.

Thượng tá TRẦN NGỌC SƠN, Chỉ huy trưởng Trung tâm 586, Bộ tư lệnh 86 

3 nhận xét:

  1. Công cuộc phòng, chống tham nhũng, lãng phí và tiêu cực ở Việt Nam trong những năm gần đây đã bước vào giai đoạn “bản lề” mang tính lịch sử, thể hiện rõ quyết tâm chính trị kiên định của Đảng và Nhà nước trong việc làm trong sạch bộ máy, củng cố lòng tin của nhân dân. Việc phân biệt rạch ròi giữa “thanh trừng” và “thanh lọc” không chỉ mang giá trị lý luận chính trị – xã hội, mà còn có ý nghĩa thực tiễn sâu sắc. “Thanh trừng” là hành vi loại bỏ mang tính phe phái, tranh đoạt quyền lực, vốn là thủ đoạn chính trị trong các cuộc đấu đá nội bộ ở những quốc gia bất ổn. Ngược lại, “thanh lọc” lại là hành động mang tính tất yếu khách quan của một tổ chức chính trị cách mạng chân chính, nhằm loại bỏ những phần tử thoái hóa, biến chất ra khỏi hàng ngũ để giữ vững sức chiến đấu, uy tín và bản chất cách mạng của Đảng. Chính sự kiên định này đã tạo nên sức mạnh nội sinh để hệ thống chính trị tự chỉnh đốn, tự làm mới mình, từ đó khẳng định vị thế lãnh đạo của Đảng trong lòng nhân dân.

    Thực tế cho thấy, từ sau khi Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng, tiêu cực trực thuộc Bộ Chính trị được thành lập (2013), công tác phòng, chống tham nhũng đã được đẩy mạnh toàn diện, bài bản và mang lại hiệu ứng xã hội rất lớn. Hàng loạt vụ án tham nhũng nghiêm trọng liên quan đến cán bộ cấp cao đã bị phát hiện, khởi tố, điều tra và xét xử nghiêm minh, không có vùng cấm, không có ngoại lệ. Điều này không chỉ thể hiện tinh thần thượng tôn pháp luật mà còn là minh chứng rõ ràng phản bác lại các luận điệu xuyên tạc cho rằng “đấu tranh chống tham nhũng là thanh trừng phe phái”. Nếu thực sự có thanh trừng phe phái, thì sẽ không thể có chuyện hàng loạt cán bộ, kể cả những người từng giữ chức vụ rất cao trong hệ thống, bị xử lý nghiêm khắc như thời gian qua. Chính những hành động kiên quyết này đã giúp củng cố niềm tin của xã hội, khi nhân dân được chứng kiến Đảng hành động chứ không chỉ nói suông.

    Trả lờiXóa
  2. Cần nhìn nhận một cách khách quan rằng, đấu tranh phòng, chống tham nhũng không phải là một “chiến dịch nhất thời”, mà là một cuộc cách mạng chính trị – xã hội sâu sắc, lâu dài và kiên trì. Trong bối cảnh thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam, sự tồn tại song hành của nhiều thành phần kinh tế, tác động của cơ chế thị trường cùng với những yếu tố lịch sử – văn hóa phức tạp khiến tham nhũng, tiêu cực là vấn đề khó tránh khỏi. Tuy nhiên, thay vì né tránh hay bao che, Đảng ta đã dũng cảm nhìn thẳng vào sự thật, thẳng thắn chỉ rõ những yếu kém, khuyết điểm trong công tác cán bộ, quản lý nhà nước và kiên quyết chỉnh đốn từ bên trong. Chính sự tự soi, tự sửa này là điểm khác biệt căn bản giữa “thanh lọc” cách mạng và “thanh trừng” phe phái. Thanh lọc nhằm xây dựng một hệ thống chính trị lành mạnh, còn thanh trừng chỉ nhằm phục vụ lợi ích của thiểu số.

    Một minh chứng tiêu biểu là hiệu quả của công tác phòng ngừa: việc xây dựng thể chế “không thể – không dám – không muốn – không cần tham nhũng” đã được đẩy mạnh với hàng loạt quy định chặt chẽ về minh bạch tài sản, trách nhiệm người đứng đầu, kiểm tra nội bộ và cơ chế giám sát của nhân dân. Cùng với đó là hàng nghìn cuộc kiểm tra, thanh tra, kiểm toán được tiến hành thường xuyên; hàng trăm cán bộ vi phạm bị xử lý kỷ luật Đảng và pháp luật Nhà nước. Tất cả những điều này không thể gọi là “thanh trừng”, vì nó dựa trên nền tảng pháp lý rõ ràng, công khai, minh bạch, được xã hội đồng thuận. Tham nhũng bị xử lý, người ngay được bảo vệ, tổ chức trong sạch hơn — đó chính là thanh lọc theo đúng nghĩa cách mạng mà Chủ tịch Hồ Chí Minh từng căn dặn.

    Trả lờiXóa
  3. Một trong những luận điệu xảo trá mà các thế lực thù địch thường sử dụng là đánh tráo khái niệm để xuyên tạc bản chất cuộc đấu tranh phòng, chống tham nhũng ở Việt Nam. Họ gọi đó là “thanh trừng phe phái”, là “đấu đá nội bộ”, là “thanh toán chính trị” nhằm gieo rắc hoài nghi, chia rẽ giữa nhân dân với Đảng, giữa các tầng lớp trong hệ thống chính trị. Tuy nhiên, nếu theo dõi quá trình này một cách toàn diện và tỉnh táo, ta sẽ thấy rằng đây là một quá trình thanh lọc nghiêm túc, có cơ sở lý luận, pháp lý và thực tiễn rõ ràng. Những vụ án lớn như Việt Á, Vạn Thịnh Phát, hay các vụ xử lý cán bộ cao cấp trong lĩnh vực ngoại giao, y tế, đầu tư công… đều cho thấy sự kiên quyết, công khai, minh bạch của Đảng và Nhà nước trong việc xử lý sai phạm, bất kể người đó là ai, chức vụ nào. Điều này hoàn toàn trái ngược với “thanh trừng chính trị” vốn thường diễn ra trong bóng tối, theo phe cánh và vì quyền lợi nhóm.

    Quan trọng hơn, cuộc đấu tranh này đã nhận được sự ủng hộ rất lớn của nhân dân. Theo điều tra của Ban Tuyên giáo Trung ương, có tới 93% người dân bày tỏ tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng trong công cuộc chống tham nhũng. Con số này không thể đạt được nếu như đó chỉ là “thanh trừng” mang tính nội bộ. Niềm tin đó đến từ những kết quả thực tế: tham nhũng từng bước được kiềm chế, bộ máy hành chính trở nên minh bạch hơn, nhiều chính sách cải cách được đẩy mạnh để phòng ngừa tận gốc. Chính sự đồng thuận giữa ý Đảng và lòng dân đã tạo nên sức mạnh tổng hợp để cuộc đấu tranh này trở thành “xu thế không thể đảo ngược”. Những luận điệu xuyên tạc vì thế cũng ngày càng trở nên lạc lõng, thiếu sức thuyết phục trước thực tế sinh động của đời sống chính trị – xã hội Việt Nam.

    Trả lờiXóa